![[Truyện] Dành cho những trái tim FA [Truyện] Dành cho những trái tim FA](http://1.bp.blogspot.com/-MtfK1sKLZ9A/UPpcefzrIwI/AAAAAAAAGpU/P4kthezwu_E/s320/gai-xinh-fa.jpg)
Truyện không dài-tầm 50 CHAP-mong cả nhà ủng hộ.
Đơn phương là đau khổ-tại sao người ta vẫn mãi đơn phương.......
Đơn phương là đau khổ-tại sao người ta vẫn mãi đơn phương.......
Clik để đến nhanh các chap
Chap 1
Chap 2
Chap 3
Chap 4
Chap 5
Chap 6
Chap 7
Chap 8
Chap 9
Chap 10
Chap11
Chap 12
Chap 13
Chap 14
Chap 15
CHAP 1:
Nó và bé học cùng lớp đại học, trước cũng không để ý đâu. Nhưng từ dạo bé nhờ nó đến làm hộ bài tập,rồi cứ thế quen miết nhờ vả cài máy tính, nhờ đến trường này nọ. Thế là để ý, là quan tâm đến bé hơn, lại còn hay chat chit thâu đêm với nhau nữa
. Bé trắng hồng, không xinh nhưng dễ thương,dễ nhìn. Con trai tới tuổi yêu như nó không thể không rung động được
. Nó vẫn đang dò xét xem tình cảm nó dành cho bé là gì? Hay là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Cơ mà xe máy mấy năm nay có cần gần rơm đâu,vẫn bén cháy bùng bùng như đuốc đấy thôi.
Bé là gái phố cổ,đi đứng nói cười nhẹ nhàng đúng mực đậm chất con nhà có học. Nó trai tỉnh, tính bộp chộp, hay đùa,cơ bản là thế nhưng lại nhát gái,ít dám nhắc tới chuyện yêu đương vì chẳng biết mô tê gì
. Từ ngày tám chuyện với bé,nó cũng ít nói lăng lung tung đi nhiều. Có khi là bé đang ảnh hưởng dần tới cuộc sống của nó cũng nên ^^.
Rồi dạo gần đây,thỉnh thoảng nó hay thuận tay chuột giữa mở tab Facebook.của bé ra coi. Tần suất mỗi ngày tự dưng cứ nhiều lên. Nó vô thức lờ mờ nhận ra việc nó đang làm,thế là tổ hợp Ctrl+H mở lịch sử trình duyệt,Thì ôi thôi cả một hàng dài toàn cái facebook đấy-chật ních lag cả ram,mặt đỏ bừng bất giác xấu hổ,nó xóa hết!
Nhanh tay đến nỗi quên bỏ chọn ô lưu trữ mật khẩu các wed. Đành vỗ trán mò gõ lại từng trang một.
Một ngày hai ngày thế chẳng sao,đằng này lại nhiều ngày dai dẳng
. Nó bứt rứt khó chịu quá! Thế là tìm chỗ để chia sẻ. Nó tìm đến thằng bạn thân học cùng. Kể lể một hồi
, thằng bạn nghe xong,ngồi im dựng đứng như bị chích kim vào xương cụt. Rồi nở một nụ cười, nụ cười không bình thường mà đểu giả-kiểu Joker rạch miệng trong phim Batman. Nó ghét! Thằng bạn làm ngơ huýt sáo bâng quơ “Nói chung là yêu đó! À mà có phải là yêu không?”
. Thấy chẳng giúp được gì nó toan đi về. Thằng bạn mồm méo xệch “Ghost máy cho tao đã! Tao không biết làm.” Nhìn mặt nó tội nghiệp như con mèo sắp bị thiến. Đành ngồi lại,thôi thì ghost thẳng vào ổ dữ liệu của nó cho bõ ghét.
Nó đút đĩa boot vào,thằng này ở bẩn như ranh. Đĩa boot bám đầy bụi,nhét vô ổ đĩa làm con máy như nghẹn khoai lang,kêu lên cứ khục khoặc rò rò
. Nó đành đẩy đĩa ra vớ tạm cái giẻ trên giường chùi đen cả giẻ rồi vứt lại. Thằng bạn đang làm gì quay ra lấy luôn “cái giẻ” ấy mặc vào vì đang ở trần. Nó ứ nghẹn xúc động “áo mày à?”
. “Uh” thằng bạn trả lời hồn nhiên như tắm truồng trong suối,”sao? Có vấn đề gì?”, “không sao cả! thấy đẹp nên hỏi thôi” rồi nó quay vào làm tiếp
.Đang ngồi chăm chú thao tác thì thằng kia lò dò bò tiến lại. Trông nó như con rắn mối nhút nha nhút nhát thấy mà mắc cười
. Thằng bạn thỏ thẻ “Lâu chưa?”. Nó quay ra,mặt dò xét “Cái gì lâu?”. Thì chuyện của bé đó! Thằng bạn nói giục trả lời, mặt đúng bản chất hóng. Nó đơ ra “lâu chưa nhỉ?” chính nó còn không nhớ “bị” lúc nào cơ mà. Thằng bạn ngán ngẩm lắc đầu như máy đảo bê tông đông nhanh “Chán mày! Thế có thấy nhớ không?”
Tối hôm đó về,nó cứ quanh quẩn trong đầu hai câu nói của thằng bạn “Nói chung là yêu đó! À mà có phải là yêu không?”-“Thế có thấy nhớ không?”. Nó tự trả lời hai câu đó rồi quay lại vào máy,đoạn lại…….mở Facebook của bé lên xem.

“Dạo này like dữ vậy? mở thông báo ra toàn thấy của ấy like hết trơn,định sì pam mạng nhà người khác đó hả?” Bé type nhanh rồi gửi qua cửa sổ chat bên máy nó. Nó giật mình “Mình like nhiều đến thế sao?”. Đành đánh trống lảng “nhàn cư vi bất thiện,của ai cũng sì pam như thế chứ không riêng mình ấy đâu” rồi gửi qua bên kia. Miệng lầm bầm “dừng lại,dừng trò điên lại!”

Bé bất giác chìa tay ra “Chơi trò vẽ đồng hồ đi!” trong giờ triết học dài lê thê. Nó giật mình “vẽ xấu lắm đó nghen!”. “Xấu sao mà thi được vô trường này vậy?” bé vặn vẹo. Nó nhìn bé tự nhiên lại thấy run run, mọi hôm có thế này đâu? Vẫn là bé thôi mà? Đành trả lời bừa “thì chạy mới vô được đó!”. Bé cười, đôi môi hồng lấp lánh trong ánh nắng yếu ớt dặm cuối buổi chiều,khuyến mãi thêm màn gió đùa nghịch tóc mái qua cửa sổ làm nó chết cứng
. “Thế là không vẽ à? Ngồi học chán thế!” bé nói. Nó đành lấy can đảm “uh thôi, đưa tay đây vẽ cho”. Bé chìa tay ra, nó đỡ lấy. Từ bé đến giờ nó ít khi đụng vô người con gái nên nhát lắm. Tay bé da mềm mại trắng không tì vết làm nó lại càng run tợn. Bé hù”làm chi mà run dữ vậy,tay đâu có gai đâu?” “uh gần cuối buổi rồi,đói quá mắt mờ chân tay run,lẽ thường cuộc đời như thế mà” nó chống chế. Rồi cố gắng lắm mới vẽ được cái đồng hồ chệch choạc trên tay bé. Vẽ xong bé nhíu mày cười ha hả “trời ơi! Ra là nói thật hả! Vậy mà cứ tưởng giỡn chơi, vẽ xấu quá!” . “Đưa tay đây vẽ lại cho” nó chìa tay ra, bé cặm cụi ngồi vẽ. Ngồi chéo góc kế bên đó thằng bạn đểu đã nhìn thấy,giơ tay ra hiệu trêu chọc đủ kiểu. Nó ra hiệu đáp trả ,bé gắt “ngồi yên nào! Đang vẽ đẹp” nó giả vờ kêu ngứa phải gãi rồi ngây ra ngắm cái điệu bộ tỉ mẩn của bé. Mặc kệ cho thằng bạn đang hoa chân múa tay phía bên kế trong quay cuồng.“Có sướng không?” thằng bạn đu qua vai hai đứa liền đó nhảy lên song song với nó ở hành lang tan học chật ních người. Nó gắt “biết đêk gì mà sướng với không!” Thằng bạn cười hố hố như khỉ mặt chó rồi lấy tay chích vô eo nó “không sướng! không sướng này!” rồi lại khục khặc tiếp. “Thôi kệ mày!” nó nói, rồi giấu đi nụ cười thích thú vì vui.

CHAP 2:
Sinh nhật đứa bạn,nó đang bận nên chẳng muốn đi. Tự nhiên chiều hôm đó có tin nhắn, nó lật đật chạy ra…..ghép vội ba mảnh thân-màn-pin của máy vào để đọc tin nhắn. Cái tội bất cẩn để mép bàn nên rung cho rơi vỡ banh thây.
“Toj nay ay co di sinh nhat cai H hok? Neu di qua don to dj dc hok?”
Nó nghĩ ngợi, nửa muốn nửa không. Rồi tặc lưỡi ít ra cũng được đi với bé cả một tối
. Nghĩ thê là làm liền,nó lao tới nhắn tin đồng ý không thì bé lại nhờ thằng khác uổng công ra
. Nhắn qua nhắn lại mấy hồi thời gian địa điểm,nó quẳng máy rồi lôi chìa khóa đi rửa xe. Con máy lại thành 3 mảnh vì quăng vào đệm nảy xuống đất
. Nó kệ! sát giờ rồi nhắn gì gấp quá! Nhanh chóng rửa xe xong còn phải….rửa người,sinh viên ngại tắm thu lu cả ngày bắn súng thì còn được ,chứ cái món kia thì….mai.
Xe rửa xong,trả nốt tí tiền còn trong túi là lao qua nhà đứa khác vay tiền. Sinh viên cuối tháng khổ thế,đợi lương làm thêm về thì trả sau cũng được. Đi với con gái xẩy nhà ra thất nghiệp,các cụ dặn thế. Cẩn thận tí chắc không chết sớm được đâu.
Nó đến đón bé,trên đường đi nói bao nhiêu là chuyện. Nó hỏi bé mới cài nhạc chờ à? Không thấy tút tút nữa đỡ buồn đi bao nhiêu. Bé bảo bé có mấy bài nhạc chờ nhảy ngẫu nhiên liền,nó hỏi những bài gì. Bé kể tên nhưng nó lại không nhớ,thế là bé hát,giọng ngọt nhè nhẹ thì thầm như rót mật vào tai ^^
. Nó bất giác quơ tay bẻ ngược gương chiếu hậu,để tránh bé nhìn thấy nó trong gương đang cười như thế nào. 
Lúc kết thúc cuộc vui,nó đưa bé về rồi chạy ngược về xóm trọ. Trên đường ngân nga những bài bé đã hát,chỗ nào không nhớ lời đành huýt sáo. Quên cả đống việc ở nhà nó phải giải quyết cho cơ quan
. Về đến khu trọ cũng gần nửa đêm. Nó vừa bật máy thì thấy bé online,nhưng lảng qua để giải quyết chuyện đã. Dăm phút thì bé chat trước, thu nhỏ cửa sổ tính toán xuống nó ngồi chat trong tiếng vo vo của muỗi đêm đánh dogfight máy bay chiến đấu như thời đại chiến thứ hai
. Lời qua tiếng lại mà gần hai giờ đêm,nó lắc đầu ngao ngán đi pha cà phê để làm. Lúc làm nó kéo tai nghe lên đầu,lại mở lại mấy bài bé hát…ngân nga trong đêm át tiếng muỗi bay vè vè
.
“Hình như tao có tình cảm với bé rồi mày ạ”. Nó nói lí nhí qua răng với thằng bạn thân. “Sao mày biết?” thằng bạn hỏi lại,nó đáp vì nó thấy nhớ bé,hình ảnh của bé xuất hiện trong đầu nó một cách miên man,dài dặc rất khó hiểu
. Thằng bạn gật gù chuẩn đoán cảm nắng cấp độ trung. Đoạn vỗ vai rồi nói: “tới luôn đi bác tài!”.
Tính nó thì ít đề cập tới chuyện tình cảm,chỉ biết nói thích là thích thôi mà không dám nói yêu. Từ cấp ba đến năm hai ở cái trường này nó đã có mảnh tình vắt vai nào đâu. Nó rất sợ bị trêu chuyện tình cảm,gán ghép này nọ,hơi chút là đỏ mặt vì ngượng ngay
. Chính thế mà không dám sờ vào tay,chứ đừng nói ôm vai nghiêng đầu chụp hình vô tư như bọn cùng lớp.
Sinh nhật đứa bạn,nó đang bận nên chẳng muốn đi. Tự nhiên chiều hôm đó có tin nhắn, nó lật đật chạy ra…..ghép vội ba mảnh thân-màn-pin của máy vào để đọc tin nhắn. Cái tội bất cẩn để mép bàn nên rung cho rơi vỡ banh thây.

“Toj nay ay co di sinh nhat cai H hok? Neu di qua don to dj dc hok?”
Nó nghĩ ngợi, nửa muốn nửa không. Rồi tặc lưỡi ít ra cũng được đi với bé cả một tối
. Nghĩ thê là làm liền,nó lao tới nhắn tin đồng ý không thì bé lại nhờ thằng khác uổng công ra
. Nhắn qua nhắn lại mấy hồi thời gian địa điểm,nó quẳng máy rồi lôi chìa khóa đi rửa xe. Con máy lại thành 3 mảnh vì quăng vào đệm nảy xuống đất
. Nó kệ! sát giờ rồi nhắn gì gấp quá! Nhanh chóng rửa xe xong còn phải….rửa người,sinh viên ngại tắm thu lu cả ngày bắn súng thì còn được ,chứ cái món kia thì….mai.
Xe rửa xong,trả nốt tí tiền còn trong túi là lao qua nhà đứa khác vay tiền. Sinh viên cuối tháng khổ thế,đợi lương làm thêm về thì trả sau cũng được. Đi với con gái xẩy nhà ra thất nghiệp,các cụ dặn thế. Cẩn thận tí chắc không chết sớm được đâu.

Nó đến đón bé,trên đường đi nói bao nhiêu là chuyện. Nó hỏi bé mới cài nhạc chờ à? Không thấy tút tút nữa đỡ buồn đi bao nhiêu. Bé bảo bé có mấy bài nhạc chờ nhảy ngẫu nhiên liền,nó hỏi những bài gì. Bé kể tên nhưng nó lại không nhớ,thế là bé hát,giọng ngọt nhè nhẹ thì thầm như rót mật vào tai ^^
. Nó bất giác quơ tay bẻ ngược gương chiếu hậu,để tránh bé nhìn thấy nó trong gương đang cười như thế nào. 
Lúc kết thúc cuộc vui,nó đưa bé về rồi chạy ngược về xóm trọ. Trên đường ngân nga những bài bé đã hát,chỗ nào không nhớ lời đành huýt sáo. Quên cả đống việc ở nhà nó phải giải quyết cho cơ quan
. Về đến khu trọ cũng gần nửa đêm. Nó vừa bật máy thì thấy bé online,nhưng lảng qua để giải quyết chuyện đã. Dăm phút thì bé chat trước, thu nhỏ cửa sổ tính toán xuống nó ngồi chat trong tiếng vo vo của muỗi đêm đánh dogfight máy bay chiến đấu như thời đại chiến thứ hai
. Lời qua tiếng lại mà gần hai giờ đêm,nó lắc đầu ngao ngán đi pha cà phê để làm. Lúc làm nó kéo tai nghe lên đầu,lại mở lại mấy bài bé hát…ngân nga trong đêm át tiếng muỗi bay vè vè
.“Hình như tao có tình cảm với bé rồi mày ạ”. Nó nói lí nhí qua răng với thằng bạn thân. “Sao mày biết?” thằng bạn hỏi lại,nó đáp vì nó thấy nhớ bé,hình ảnh của bé xuất hiện trong đầu nó một cách miên man,dài dặc rất khó hiểu
. Thằng bạn gật gù chuẩn đoán cảm nắng cấp độ trung. Đoạn vỗ vai rồi nói: “tới luôn đi bác tài!”.
Tính nó thì ít đề cập tới chuyện tình cảm,chỉ biết nói thích là thích thôi mà không dám nói yêu. Từ cấp ba đến năm hai ở cái trường này nó đã có mảnh tình vắt vai nào đâu. Nó rất sợ bị trêu chuyện tình cảm,gán ghép này nọ,hơi chút là đỏ mặt vì ngượng ngay
. Chính thế mà không dám sờ vào tay,chứ đừng nói ôm vai nghiêng đầu chụp hình vô tư như bọn cùng lớp.
CHAP 3:
Lớp nó mới có một vài anh chuyển vào,là “đúp” từ khóa trên xuống. Chắc do học hành chểnh mảng,nó cũng chẳng quan tâm. Ai có phận người đó lo,nó cũng phải dạng hay tò mò tọc mạch mà để ý này nọ.
Hôm đó nó ngồi sau bé,hết tiết học bé lôi trong túi ra một cái máy ảnh,đoạn khều vai ông bạn ngồi cùng bảo chụp hộ ảnh gì đấy. Nó đằng sau nghe thấy cả,cứ chờ xem sự việc diễn ra như thế nào. Thằng bạn đang ngúng nguẩy không muốn ra vì bận làm cái gì đó. Nó nhoi lên hỏi bé cần giúp gì không?
Thằng kia chảnh như sao trời đêm tắt vụt vậy. Bé cười đưa nó cái máy,đoạn chỉ chỉ về phía một lão học lại. “Thấy anh kia không? Chụp hộ một cái ảnh nghen?”.Nó giật mình “chụp làm gì?”
Bé bảo cứ chụp đi về nói cho,con gái giờ vác ra đổ hết tâm hình ống kính vô mặt người ta nghe có kì không? Nó chột dạ để máy lại “thôi tự đi chụp đi!” nói cụt lủn
. Bé nài “giúp tớ đi mà!” nó thở dài trong ruột rồi vác máy làm tách tách vài phát trong hậm hực. Cái mặt lão kia bị nó chĩa thẳng máy vào làm mấy nháy,cũng thộn ra không kém mặt nó là bao. 
Xong công hết việc nó đẩy máy về phía bé “Này!”. Bé chẳng để ý chỉ cảm ơn rồi xuýt xoa với nó khen anh này đẹp trai,nhìn đàn ông các thứ. Nó bỗng nhiên bực, mặt hằm hằm chẳng nói chẳng rằng. Bé hỏi nó sao không nói gì. Nó gắt “đang bực đứa bạn mượn tiền hoài chưa trả! Tiên sư cái thằng!”
câu văng tục bỗng nhiên nhảy ra khỏi mồm nó. Bé giật mình nhìn nó rồi quay lên trên,bỏ nó với đám mây điện tích sấm chớp đùng đùng lơ lửng trên đầu. Nó biết mình đã sai,định khều bé xin lỗi nhưng nghĩ sao lại thôi. Tiết sau nó chuyển khỏi chỗ dưới bé xuống cuỗi lớp.
Giờ thì mỗi lần đi học nó đều mong lão đúp học không đến lớp, đâm xe, tai nạn hay gì gì đấy cũng được, mặc kệ có cho rằng đầu óc nó tàn độc
. Nhìn sang bé thỉnh thoảng thấy bé còn quay sang nhìn trộm lão nữa. Không sao tập trung mà học được, mọi thứ đảo lộn
. Nó ích kỷ! chỉ muốn bé là của riêng mình thôi
. Nghĩ quẩn một là nó nghỉ học để đỡ chướng tai gai mắt,hai là lão kia không đến lớp. Nhưng trường hợp thứ hai sao mà xảy ra được. Nó buồn,lại đem kể với thằng bạn. Thằng bạn bảo nó “mày thích em thật rồi,chủ động mà tấn công đi thôi”. Nó nghe từ “tấn công” mà ù ù như thợ vắt sữa bò đặc cách lên sửa….máy bay chiến đấu chẳng biết cái mô tê gì
. Nó thật thà“đã yêu ai bao giờ đâu mà biết tấn công thế nào?” Thằng bạn ngán ngẩm “mày phải thế này! Thế này! Rồi thế này nữa…..bla bla bla, đã hiểu chưa?” Ngồi nghe một lúc chóng mặt quá nó gật bừa “ừ,ừ ừ…”
Những hôm sau đến lớp nó xếp bảng đứng vào gần bé,vừa đứng nói chuyện vừa vẽ. Hai người còn trêu đùa nhau nữa,thằng bạn bảo “nhất cự ly nhì khỏa cách,cứ sát lại gần gũi cho tao” không nghe nó thì cũng chẳng biết nghe ai đành chỉ đâu đánh đó vậy
. Mong là mọi chuyện suôn sẻ. Bé vẫn vô tư như bạn bè bình thường,cuối buổi nó gom cả bảng màu,xô rửa bút của nó và bé mang đi rửa. Bé kêu”để đó tớ làm cho!” ,”không cái này bẩn,ấy cất giúp tớ bảng với giá vẽ đi là được”-nó ngăn.Cuối buổi thằng bạn khều “sao rồi?ghi điểm ga lăng chưa?”. Nó đờ đẫn vì đứng lâu trả lời qua quắt “chắc là rồi”.

Mày còn lợi hơn gã kia là thỉnh thoảng được chở bé đi học đó,tận dụng cơ hội đi. Cạnh tranh công bằng có tao chỉ không phải lo! Nó gật gật nhưng trong lòng vẫn rối lắm.
CHAP 4
Lớp nó tổ chức đi công viên nước chơi mấy ngày nắng^^. Trời phả nhiệt ghê quá,y như có bao nhiêu gió tây kéo nhau về Hà Nội chơi hết cả. Thằng lớp trưởng kì kèo “mày có đi không? Đóng tiền đi!”
. Tiền thì nó không thiếu,nhưng đang đợi một người xem có đi không,chứ công viên nước nó đi tràn ra cả ngoài đầu ngón chân ngón tay rồi,đi nữa làm chi cho mệt. Thằng lớp trưởng vẫn đon đả “quyết nhanh lên ông ơi! Sập mẹ nó cả kế hoạch của người ta bây giờ!”
nó tặc lưỡi “thôi đợi”. Thế mà may mắn bé cũng đi,nó nhanh nhảu đóng tiền nhận thêm khuyến mãi cằn nhằn tội nộp sát ngày. Kệ! đang vui muốn chởi sao cũng được ^^.Đêm trước ngày đi nó vào chat với bé, “mai cần thì tớ qua đón nghen”-nó đề nghị
. “Thôi không cần đâu,tớ có xe rồi” bé gõ lại kèm theo cái icon mặt có trái tim ra điều cảm ơn. Nó chưng hửng ừ bừa chat thêm vài câu nữa rồi ẩn nick giả vờ out đi ra ngoài
. Bé vẫn chào nó một cách thân mật. Nó thoáng buồn,thằng bạn buzz cửa sổ xài tục ngữ sành điệu như cha ông ngàn đời “dục tốc bất đạt”. Nó bóp trán “ừ thì từ từ,kệ cho khoai nhừ toét”.Hôm sau nó phóng xe ra cổng trường đợi cả lớp rồi đi. Cả lớp đông đủ nhưng thiếu bé,thằng lớp trưởng lại quàu quạu rút máy ra gọi. Bé bảo ngủ quên,tí sẽ đến sau mọi người đi trước đi,ngày nghỉ mà. Nó lẩm bẩm “con gái gì mà…”

Tới nơi rồi,cả lớp vào hết còn mỗi thằng lớp trưởng,nó lại gào thét chẳng đến để nó còn vào bơi gì cả. Vé thì phải đưa không thì có mà vào bằng….niềm tin. Nó kêu thằng lớp trưởng đưa hai vé nó giữ đứng cổng cho,cứ vào trước đi,vào nó cũng không bơi đâu nên đứng sẽ đứng chờ. Được thể cu cậu cười hềnh hệch khen thằng này tinh thần vì tập thể thế là tốt,rồi tót vào trong mất nhanh hơn cả giải phóng năng lượng hạt nhân.
Nó bần thần đứng chờ ngoài cổng, tiện thể cũng an ủi bản thân tắm nắng luôn cho đỡ còi xương
. Mười phút,rồi hai mươi phút vẫn chẳng thấy bé đâu,tính nhấc máy lên gọi mà sợ bé đi đường phải nghe,loạng choạng rồi tai nạn thế là nó lại đút máy vào túi. Nói thế thôi chắc do sợ cước cao cào thẻ mệt lắm,mòn hết cả móng tay. Chịu khó ngồi đợi thì trời thương trai có công, điện thoại vừa chạm đáy túi thì bé đã thấp thoáng ở cổng. Nó đưa tay vẫy vẫy ra hiệu như chết đuối,mà đúng là chết đuối vớ được cọc
. Đon đả dắt xe vào gửi hộ,nó trách sao đến muộn thế. Bé cười bảo ngày nghỉ nên thức đêm quá tay,ngủ vượt xà ngang tới nửa sáng. Nó định pha vài câu hài hài trêu lại, mà vốn liếng từ vựng bay đi đâu hết cả đành thôi,ăn nói thiếu mắm thiếu muối thì người ta cười cho hỏng mặt. Thôi thì im lặng là vàng hệt như lời người xưa răn dạy.
Nó ngồi trên bờ với bé ở bể tạo sóng,bé hỏi nó không xuống chơi với các bạn à? “Tớ đi cả ngàn lần rồi,giờ tham gia cho vui thôi chú chẳng bơi lội gì đâu” nó trả lời. Bé đồng tình với nó chuyện đi như cơm bữa ở cái công viên này. Mỗi đợt họ hàng ở dưới quê lên là toàn phải dẫn tụi con nít đi cho chúng nó vui, mà chỉ quí chị thôi^^. Nó khen bé,bảo khéo dỗ trẻ con,sau này làm mẹ sẽ tốt. Bé bảo bé không thích yêu, chỉ thích ở vậy cho tự do tự tại. Nó chột dạ đánh lảng sang chủ đề khác, tiện nhổm dậy mua nước ngọt mời bé.^^
Thằng bạn nó lao từ dưới nước lên, móc máy ảnh từ trong túi ra khều mọi người đi chụp hình. Bé đứng dậy bảo nó đi cùng, nó ngại chụp hình nên bảo thôi,mặc dù thâm tâm cũng muốn. Bé không chịu thua cúi hẳn xuống chỗ nó nắm tay kéo lên
. Bị nắm tay bất ngờ nó giật mình đứng trân trân, bé giục “đi với tớ” rồi lôi nó xềnh xệch như bà mẹ kéo con khỏi dãy đồ chơi bóng loáng
. Chụp xong với cả lớp bé bảo nó và bé chụp riêng vài bức. Nó sợ lắm,toát mồ hôi ra hết cả người, bé đứng vô làm đủ các tư thế chu mỏ cute này nọ. Nó đứng im thẳng đứng phăng phắc như một tượng đài khổ sở. “Sao vậy? hem làm dáng chụp hình à?” bé đập vai hỏi nó. Nó chối,kêu từ bé đến giờ ít chụp hình nên không biết tạo dáng sao. Bé cười nói chụp cả đống hình rồi,chắc cũng ra được một hai cái đẹp không phải lo.^^Re: [truyện] Dành cho những trái tim FA CHAP 5: Bơi lội chán chê thừa ra một đống tiền, lớp trưởng khoát tay kêu phải tiêu cho hết kẻo phí . Lớp ồ ồ lên tán thành quay áo đủ kiểu. Bao nhiêu ý tưởng được đặt ra, cuối cùng hạ con bài cuối kết thúc cái đám người ồn ã bên trong công viên là đề nghị đi hát karaoke, người người chơi được nhà nhà chơi được, ai cũng có phần. Ra bãi xe nó chở bé, vì sáng nay có mấy đứa phải đón xe buýt lên đây. Giờ phân công ra đủ xe thì cứ đều đặn hai người một. Bé tranh lên xe nó kệ những đứa kia. Nó hỏi bé một câu rõ hâm:“Sao thích đi cùng tớ?”^^ Bé nhíu mày suy nghĩ “ừ thì tính cẩn thận này,suy ra là đi đứng cẩn thận luôn. Mà đi với ấy có chuyện để nói, chẳng thích mấy đứa kia đâu”^^. Nó cười rồi đẩy để chân sau ra cho bé, hai người đi sau cùng lớp. Tới nơi nó chẳng hát bài nào sợ bé nghe được cái giọng trầm ồm như vả hai cối xay lúa của nó vào nhau thì mất điểm lắm,đành ngồi thu lu vào góc xem mọi người hát . Bé cũng hát vài bài song ca, thấy muốn song ca nhưng vẫn ngại hoài chuyện lạc giọng. Thôi cố rồi cố nốt, trót thì trét. Tan cuộc mọi người ra về, xe bé mai lên trường lấy vì vẫn thiếu nên để bọn nó đi về. Nó lại đưa bé về, nửa đường bé kêu đói bụng muốn ăn xôi. Thế là cả hai tạt vào quán ăn uống ngon lành rồi về. Đi đường bé lại hát nữa, vẫn giọng ngọt nhẹ nhàng ấy từng nốt từng nốt một. Nó khen bé hát hay, “Hát hay vì hay hát mà!” bé cười rồi nói. Nó cũng cười rồi kể chuyện tiếu lâm nó xào được trên mạng cho bé nghe. Thi thoảng bé phá lên cười, gục cả mặt vào lưng nó, chưa được cảm giác gần gũi con gái thế này bao giờ, nó nửa sợ nửa vui. Đúng là nhát mà….. ![]() Mai qua đón tớ nhé! Đúng giờ và đừng để hai người cùng trượt điểm danh đấy!-Bé nói với nó, dõng dạc và chắc chắn. -Ừ! Hẳn là thế rồi. Chuyên gia dậy sớm xem giá vàng mà! Nó đùa.^^ -Khá khen có đầu óc kinh doanh đi trước thời đại! bé nhíu mày rồi chào nó đi vào trong. Phóng xe về lòng đầy rạo rực,bên trong nó có cái gì rất hưng phấn như vừa uống một cốc cà phê đặc,đen sì không chút ngọt. Đêm nay nó sẽ về nằm, lẩm nhẩm hát lại các bài của bé, rồi không ngủ mà nghĩ lại từng chi tiết từ sáng tới chiều trong không gian vui nho nhỏ của bản thân. CHAP 6 Những lần có bài tập lớn, khối lượng công việc nhiều nó hay phải làm cùng bé từ sáng tới chiều ^^. Trưa chẳng chạy đi đâu nên bé nấu cơm cho nó ăn, còn nó thì ngồi tô tô vẽ vẽ ^^. Nhà bé bố mẹ đi làm cả ngày nên may mắn nó không phải ngồi ăn với phụ huynh, mặc dù có đôi lần dính vào ngày nghỉ. Bé nấu cơm ngon, món nào ra món đó rất đúng kiểu đảm đang con nhà công chức . Nó sinh viên gặp đâu ăn đấy, nấu thì dở toàn là món luộc, công thức nấu ăn cơ bản trụng nước sôi hết đỏ thì xơi . Kiểu đó nên mỗi lần đến nhà bé là như bữa cải thiện . Trước bữa bé hay hỏi nó ăn gì để nấu, nó bảo ăn gì cũng được bé nấu gì cũng ngon nó ăn tuốt. Bé bảo đồ ba phải, để nấu canh rau lá ngón xem còn ba phải nữa không. Nó giả điệu cắn móng tay sợ hãi bảo nấu món gì ăn bổ mắt, ngồi tô màu hoài sắp mù màu rồi. Bé cười nấu mỗi hôm một món chẳng hôm nào giống hôm nào chứng tỏ biết nấu mà nấu rất khá. Nó lại càng muốn bé là của nó hơn.![]() Bữa cơm thì đủ mọi chuyện trên trời dưới biển. Bỗng dững bé nói có chuyện này không biết có nên nói không. Nó bảo như thế là muốn nói rồi, cứ nói ra đi tớ không nói cho ai đâu. Bé ngần ngừ rồi hỏi nó có hay chơi với anh L không? Nó hỏi anh L nào. Bé bảo cái anh khóa trên dớt xuống lớp mình ấy. Nó ngừng đũa, vì đó là cái lão hôm trước bé nhờ chụp ảnh hộ đó . “Không! Tớ không chơi với mấy người học kém đúp lớp!” nó nói, cố hạ giá trị của lão đó xuống trong từng câu . Bé bảo biết đâu do người ta có hoàn cảnh gì đó, chứ ai mà muốn. Nó tức! tức vì bé bênh lão đó. Nó gằn: “Chẳng có hoàn cảnh gì cả! chỉ là lười nhác,thế thôi” . Bé bảo nó cái gì cũng nên nhìn hai mặt chứ. Nó cãi “tớ phiến diện chỉ thấy cái gì trước mắt, không sâu xa như người khác!”. Lời qua tiếng lại đâm ra cãi nhau, rồi bữa cơm chìm vào im ắng . Nó chẳng nói gì đứng dậy lên tầng tô vẽ tiếp. Bé dọn cơm rửa bát rồi đi lên vẽ cũng. Nó thấy bé thì khó chịu, giả vờ lôi điện thoại nhắn tin cho tổng đài. Tổng đài hồi tin điện thoại nó kêu inh ỏi, bấm nút nghe chạy ra ban công giả vờ nói dăm ba câu chữ thật to: “ừ ừ! À thế à! Nhưng tao đang bận không về được! chút nữa đi!” rồi cúp máy . Đi vào phòng bé ngước lên “có việc gì bận à?” Nó đáp “không, không có việc gì hết”. Bé bảo bận cứ về đi,để đó bé làm cũng được hòm hòm cả rồi. Nó chỉ đợi có thế gom đồ đi về mất mặc kệ bé tự xoay xở. Ai bảo làm cho nó tức! Mà đã tức thì làm việc cái gì nữa!![]() Tối về nó gác tay lên suy nghĩ! Rồi tự dằn vặt vì ngu quá! Dù sao thì bé cũng chẳng có lỗi gì, chỉ là nó ích kỷ thế thôi . Nó chỉ biết làm um mọi thứ lên, xoắn mọi suy nghĩ lại cho rối bời là giỏi, buồn chán nó lại hỏi thằng bạn. Thằng bạn bảo:”mày phải sớm cho bé biết tình cảm của mày với bé trước khi bé tiếp cận với thằng kia” . Nó não lòng “cho biết kiểu gì đây?…..”. Cửa sổ chat hiện lên vỏn vẹn hai chữ: “nói đi”Nó không có can đảm hoặc chí ít là không có vào lúc này để làm cái chuyện mang tính chất điên rồ ấy . Thách thức NASA lên mặt trăng vào trước năm 1969 hả? Hay ô tô ra đời trong thời kì của Devinci? Mọi chuyện đều điên rồ nhưng không bằng việc nó phải “nói” cho bé biết tình cảm của nó cho bé. Nguy cơ hiện hữu trước mắt: mất bạn, khó nhìn mặt nhau trong suốt những năm về sau. Như một canh bạc được nhiều hơn mất và khó đánh đổi với người như nó. Bên kia cửa sổ chat vẫn nhận tin đều, không có tin nào của bé, chắc đang bận tô bài tập. Chỉ có thằng bạn với một đống lý thuyết lùng nhùng về tình yêu học và cách gắn kết hai trái tim tràn nhựa sống, mà không hiểu nó lôi từ đâu ra chi chít cả màn hình.![]() Chỉ duy nhất câu cuối là có giá trị : “Cẩn thận không sa lầy đơn phương thì khổ lắm cu ạ!” ![]() Nó không nhắn lại,lẳng lặng lấy bài ra vẽ tiếp. Nick chat của bé sáng, nó vào hỏi han xem vẽ đến đâu rồi. Còn một bài nữa, nó vô thức : “để tớ vẽ nốt cho, bài tớ làm xong rồi,đi ngủ sớm đi” . Rồi quay ra hì hục vẽ bài cả hai người đến tận sáng hôm sau. |
CHAP 7
Ngày 20 tháng 10, ngày phụ nữ Việt Nam, nó muốn tặng hoa bé nhưng ngại ^^. Nó chưa tặng hoa con gái bao giờ nên sợ lắm, thử tưởng tượng một thằng mặt đần thối ôm bó hoa to đùng vào lớp tặng bé, giữa hàng con mắt của những đứa khác thì ra sao? Chưa kể những đứa cận thì số mắt ấy còn đổ dồn vào nó hơn nữa
. Tặng theo danh nghĩa gì? Bạn bè à? Không được! đã danh nghĩa bạn bè thì sao những đứa con gái khác trong lớp lại không có? Nó cả nghĩ. Thằng bạn bảo” không làm không tặng thì mày sẽ FA từ giờ tới lúc ra trường!”
. Nó ngễn mặt ra “FA là cái gì?” “Là Forever Alone-là mãi mãi một hình bóng lẻ loi hiểu chưa thằng mọt sách học quanh năm!”
Tiện thể thằng bạn vuốt tay lên keyboard, phô diễn cái từ ấy lên thanh tìm kiếm của Google rồi chìa cho nó xem một hình ảnh. Một cái đầu to vều trông như củ khoai tây mọc dị dạng với hai hàng nước mắt chảy dài. “Đấy FA đấy! muốn FA thì cứ ngồi im nhé!” thằng bạn đe hoài.
Nó vẫn run, mặc dù biết đây là cơ hội. Chắc không tặng ở lớp được rồi, lỗ đâu mà chui cho vừa, đành nghĩ tới phương án tặng hoa ở nhà
. Thằng bạn thúc “đi mua hoa đi! lần chần hết ngày đấy!”, nó cuống cuồng gật đầu lia lịa vì vẫn chưa nghĩ ra cách gì để hoa đến tay bé. Nó không muốn lộ mặt vì sợ bé biết, rồi nghĩ này nọ mà nó thì chưa có cơ sở gì khẳng định chắc chắn cả. Sợ sau hôm nay bé lại tránh mặt nó nên lo lắm
. Nó bảo muốn tặng hoa giấu mặt, thằng bạn hét lên “ĐỒ DỞ!”, nó hãi hùng phân bua. Thằng bạn nhìn nó thấy thương hại một thằng đàn ông nhát chết nên dịu lại không mắng nhiếc nữa
. Đoạn lôi xe ra chở cả nó đi, nó ngờ nghệch “đi đâu?”, “đi mua hoa cho thằng dở hơi nhất mà tao chơi cùng ở cái lớp này!” thằng bạn càu nhàu. Nó ngoan ngoãn leo lên xe lí nhí “cảm ơn mày, tao biết lỗi tao rồi, nhưng không biết làm sao cho đúng nữa.”^^ Thằng kia tru tréo “lỗi không phải do mày! Mà là do tao! Vì tao chơi với mày nên tao mới khổ vậy! mày còn nói cảm ơn nữa tao cho mày xuống xe liền đó!”. “Ừ! Biết rồi,cám ơn mày” nó buột miệng. “mày vừa nói cái gì?”, không tao lỡ miệng, nó lại phân bua
. “Được việc sau cưới nhớ mời tao ăn miễn phí nghen!” “Được rồi, khỏi nhắc đi, xe rước tận nhà luôn.” Nó cười, cười vì chữ “cưới”. 
Hai thằng chạy xuống tít Hà Đông để mua hoa. Nó bảo sao đi xa thế? Thằng bạn phân bua “chỗ người quen lấy cho rẻ, gói kiểu gì cũng được!” nó lầm bầm “quá tội tiền xăng” thằng kia nạt “im mồm! đồ khốn!” thế là lại im re
. Cuối cùng sau khi trát đủ một mặt bụi hai thằng cũng đến nơi. Cả hai vào quán hoa để chọn, chị bán hàng đon đả “mua hoa tặng bạn gái hả hai em?”. Nó đỏ bừng mặt không nói được gì, thằng bạn nhanh nhảu “chị gợi ý cho em với!”. Một bó hồng lớn được gói cực đẹp sau hai chục phút. Sau màn thanh toán nghiễm nhiên sẽ là màn đưa hoa.Thằng bạn tư vấn-nó làm, một tờ hóa đơn điện hoa được mượn và ghi tỉ mẩn y như thật. Rồi đưa cho thằng kia đoạn dõng dạc “mày đi đưa được rồi đấy”, thế là ăn ngay một cốc đầu. “Trời ơi! Sao tao lại chơi với thằng ngu vậy nè! Mày ngu hết phần của tao rồi đó! Đến chết với mày!!!!”. Sao? Làm sao? Nó mặt đần ra dễ chừng sắp khóc.

-Giờ kiếm một thằng khác đi chuyển hoa đi! Mày nghĩ sao nếu tao mang hoa đến tặng em? Để em nghĩ rằng tao thích em, hoặc thằng bạn thân của tao nhờ tao hả! có thế mà nghĩ không ra! Mày ơi là mày!.
-Gà mà, có biết gì đâu, tình đầu phải giúp bạn giúp bè chứ. Mặt nó nhăn lại khổ sở.

-Kiếm thằng nào đó đi! Thằng bạn giục.
Nó kéo máy ra khỏi túi, mắt dán vào danh bạ bấm lên bấm xuống để tra cứu nhân vật lựa mặt gửi vàng. Mà là vàng thiệt đó, tình cảm hóa vàng nên phải đầu tư cho cẩn thận. may quá đây rồi, còn lưu số thằng bạn cấp 3 đang học Bách Khoa. Chuông đổ, đầu dây bên kia nhấc máy, câu truyện làm quà đã:” mày học hành thế nào? Dạo này có người yêu chưa? đã ăn cơm chưa? rửa được mấy cái bát rồi?....blablabla.” Có truyện gì nói luôn đi mày! Đầu dây kia thật tâm lí. Nó xổ luôn một tràng những nguyện vọng tha thiết, bên kia gật gù “may đấy! hôm nay không đi đâu, bao giờ qua?”
-BÂY GIỜ!!!!!

-Mẹ! từ từ đã! Đang tắm.

-Kệ mày! Nó nói rồi cúp máy,sướng quá! Chết đuối vớ được cọc!
Hai thằng phi từ Hà Đông ra Bách Khoa, trên đường nó giữ khư khư bó hoa chỉ sợ gió mùa đông làm thâm mất màu đỏ tươi của những cánh hồng mọng nước. Nó bảo thằng bạn chạy chậm thôi, bạt gió quá hỏng hết hoa của nó. Thằng kia biết ý giảm ga lại, được một lúc nó lại kêu chạy chậm quá! Bao giờ mới tới được nơi. Thằng bạn thét “ổng giời con của tôi ơi! Ông đang ngồi trên một chiếc wave thái chính hiệu xanh rêu, sơn zin cực đẹp giữ từ thời bố tôi! Với động cơ mượt mà chưa dỡ máy tốn xăng chỉ 1,8 lít trên 100km, chứ bộ đây đâu phải mẹc sơ đì S600 pullman kéo dài ba khoang, máy V12 nội thất da thuộc, ốp gỗ óc chó của Roman Abramovich mà đòi tài xế chạy riêng này nọ! nói nữa cho đi xe buýt giờ!”
. Nó nghe cả tràng, thụt lại sợ hãi lí nhí “Tao thấy hồi hộp và bồn chồn quá mày ạ!” Hờ hờ! dần rồi sẽ quen ai mới đi tặng hoa gái lần đầu chẳng thế, hê hê.Hai thằng gặp “người đưa hoa” ở cổng trường, nó cẩn thận dặn dò thằng kia đưa mảnh giấy giao hoa rồi bắt bé kí vào y như điện hoa thật. Rồi bảo nó lấy máy gọi cho bé hỏi xem lúc nào đưa hoa được. Thằng kia rút máy ra gọi mấy lần không được, nó giằng máy “đúng số này mà!” rồi bấm lại gọi. “Trời ạ! Máy hết tiền rồi mày định gọi đi đâu! Tình báo trung ương C.I.A chắc?” nó lại lục đục chạy đi kiếm cái thẻ cào để làm việc.
-Alo, bạn là X (với X là ẩn số) đấy đúng không? ừm, mình bên cửa hàng hoa số “abc” bạn có một toa hàng được gửi, vậy bạn cho hỏi là có phải ở số nhà này không? À, đúng rồi à? Vậy mình có thể chuyển qua lúc mấy giờ được cho bạn? à rồi, vậy mình sẽ chuyển,chào bạn nhé.

Cuộc hội thoại diễn hoàn hảo, không lặp, không vấp, không nói lắp và miễn chê. Máy cụp, thằng bạn quay ra, nó giật mình vì 4 cái mắt trố lồi của hai thằng còn lại hóng cuộc nói chuyện đến chảy nước dãi
. “Ôi sặc! tí vỡ tim, hai con vượn cáo Madagascar! Mắt chúng mày làm gì ghê vậy!”. Bao giờ? Bao giờ chuyển qua? Không hẹn mà xổ, hai thằng xổ ra cùng một lúc. Nó nhìn thằng bạn “Ê! Quà của gái tao mà?”. Thằng bạn cười trừ rồi vỗ vai hề hề.-Bây giờ! Luôn và ngay! Thằng kia nói.
-Được rồi,thế bọn tao đi cùng luôn, cho đỡ mất thời gian tìm nhà. Hứa là sẽ chỉ đứng ngoài thôi. ^^
Cả ba nheo nhóc kéo nhau lên trung tâm và nhà bé. Hai thằng canh một thằng vào, đến khi thằng kia mất dạng trong cái ngõ nhỏ heo hút thì chỉ biết nhìn nhau mà nín thở.
Bộp! một cái vỗ vai từ đằng sau, nó giật mình quay lại. Trời ạ một thằng cùng lớp, không hiểu nó độn thổ từ đâu ra, học võ trong tecken à?, khéo lộ ra đứng trước cửa nhà bé làm gì thì chết, nghĩ cách mà đẩy thằng này đi thôi.

-Ơ! Hai thằng đi đâu thế này?
-Ơ! Mày à! Đi có việc chút thôi-đi đâu đấy?
-À, buồn, ở nhà không có gì chơi, người yêu không có, lượn lờ phố phường ngắm tây ngắm ta chút.
-À thế à, thôi đi ngắm tiếp đi! Mai lên lớp rồi an hem mình nói chuyện sau. Hai thằng đuổi khéo.
-Chẳng mấy khi gặp nhau thế này, làm cốc chè tươi đã rồi về. Thằng bạn vẫn không chịu biến mất, vừa đề nghị vừa cười hềnh hệch.
Cực chẳng đã nó đành nói thôi phải đi đã! Rồi để mặc thằng đó phóng xe làm một vòng quanh cái phố đấy. May quá lúc quay lại không còn thằng kia ở đấy nữa.
Thằng bạn đã làm xong nhiệm vụ, chạy ra mặt hớt hải “xong rồi! xong rồi!”. Nó mừng húm nhảy tưng tưng như mát dây. Hai thằng nhìn nó mặt dài ra ngạc nhiên “thế thôi mà đã sướng, gái nó ngồi lên đùi thì chắc là….” Nói xong hai thằng chụm mặt vào nhau cười sặc sụa
. Nó đỏ dừ mặt, ngừng nhảy “thế em nói gì không?”-Có! Em hỏi của ai thế,tao bảo khách giấu tên, nó cứ gặng hỏi mãi nhưng tao bảo không được tiết lộ. Thế đã được chưa?
-Tốt rất tốt! không có gì đáng chê cả! đi ăn bánh mì đi tao khao.
CHAP 8
Cả đêm hôm đó nó về trằn trọc, trong đầu chỉ nghĩ tới những chuyện xảy ra buổi chiều ^^, nghĩ về bó hoa và bé
. Nó nhảy vào buzz thằng bạn trên yahoo hỏi han này nọ, thằng bạn bảo nó cả nghĩ quá, không biết ai tặng thì bé chẳng nghĩ gì đâu. Kiếm cách gì mà ngủ đi, đếm….lông chân chẳng hạn
.Tuy thế nhưng nó vẫn chẳng hết bồn chồn, trong người lúc nào cũng như bị bão hòa nồng độ cafein quá khích, cực kì nôn nao và nhiều cảm xúc
. Nó mong đến sáng mai quá mà không ngủ được, mong được gặp bé, mong được nhìn trộm biểu hiện của bé. Thèm muốn một kết quả tươi đẹp từ bó hoa. Thế là nó nằm chờ, nằm chờ mãi tới sáng như một kẻ si tình thực sự…….
Sáng hôm sau, là sáng đi học sớm nhất trong cuộc đời sinh viên của nó. Từ tinh mơ mặc dù trời lạnh như cắt, mọi hôm còn lâu mới lôi được nó ra khỏi giường, đồng hồ thì đập báo thức vài chục lần^^ . Mặt hớt ha hớt hải, quần áo xộc xệch là cái thứ cả lớp nhìn thấy khi nó tới. Còn hôm nay nó tự tin có thời gian chỉnh đốn áo quần cho chỉnh tề , mọi thứ phải ngon lành rồi mới đi
. Trường vắng hoe, bảo vệ nhìn nó như một thằng hâm dậy sớm quá đỗi. Cả bãi xe to đùng có mỗi xe nó, trường hun hút kéo gió, lá bay toán loạn. Nó vòng qua sảnh chính đầy gió bất giác nghĩ ngợi “giá như có bé ở đây thì ấm áp nhỉ?”. Rồi ngượng ngùng vì mình nghĩ bậy nghĩ bạ, nó cười-điệu cười của một thằng con trai mới lần đầu để ý người khác. 
Cuối cùng bé cũng đến, trước giờ vào học tầm dăm phút. Bé vừa xuất hiện tay nó đã đan cả vào nhau, có tật giật mình mà ^^. Rồi len lén đưa mắt xem từng cử chỉ của bé như sợ bị bắt gặp, bốn mắt nhìn nhau nó sẽ chết, chết trong cái nhìn long lanh xinh đẹp ấy và không bao giờ thoát ra được
. Ở kế trên hai bàn bé ngồi với con bạn, cười rồi nói rồi lại cười, trong đầu nó đang nghĩ tới cảnh bó hoa bị mang ra giễu cợt, bị đem ra mổ xẻ phân tích suy đoán này nọ…Cứ nhìn lên bàn trên là nó gặp cái ảo ảnh ấy, kể cả lúc bé không nói gì….
Thằng bạn biết nó đang chờ cái gì. “Muốn biết kết quả từ bó hoa hả? Hỏi con bạn thân nó đi!”, “thật à?” mặt nó ngạc nhiên. “Đấy là cánh cổng duy nhất, không có lựa chọn thứ hai đâu, hơn nữa còn đánh tiếng là mày thích em được nữa, mà nếu thương thuyết đủ giỏi thì mày còn có tay trong, một mình tao không gánh hết được” thằng bạn giải thích. Nó tán đồng trong khâm phục “mình phải thử rồi”…….^^
Người đời có câu “luôn cho nóng”-nó có câu “luôn kẻo nguội”. Chắc là giống nhau nhưng cách nghĩ của nó biểu cảm hơn
. Để diễn tả cái lý thuyết ấy nó bắt tay vào ngay, đầu tiên là mở yahoo lên mò mẫm, xem có cái nick của con bạn thân bé đã thêm vào hồi đầu năm không. Rồi dò la, nó không giỏi văn, không giỏi uốn éo với từ ngữ nên chẳng biết nói thế nào. Đành bộp chộp có gì nói nấy, kể tuốt từ đầu đến cuối, vừa kể vừa run run gõ phím, tiếng lách cách đều đặn như nhịp tim nó, rồi ngồi thần mặt đợi bên kia trả lời…..^^Y đang trả lời…….
Không có tín hiệu gì…..
Y đang trả lời…..
Cái dòng thông báo ấy cứ hiện lên đều đặn ở màn hình, rõ ràng cô ấy vừa viết gì đó mà lại xóa đi-viết lại, nhiều lần quá làm nó càng hồi hộp….sợ hãi nữa, nó sợ sự thật đặt sai người rồi đổ bể cả, sợ mọi việc sắp chấm dứt, sợ nhiều thứ vô hình…cảm giác miên man ấy đè nặng, thật sự rất khổ tâm.

-Ra là bó hoa đấy của ấy…..bên kia trả lời.
-Ừ, là của tớ…Nó đáp.
-Sao không viết thiệp có tên?
-Tớ sợ cô ấy biết. sợ cô ấy ngại.
-Ra là đơn phương.
-Ừ, chắc thế rồi….nó lập cập.
-Cô ấy vẫn không biết bó hoa của ai đâu, không đặt nghi vấn vào ai cả, chỉ khen đẹp và người mua hoa khéo chọn thôi. Cũng bất ngờ nữa, nói chung là vui.
Mặt nó đỏ bừng vì vừa biết nó đã khiến bé vui ^^, không phải ngượng mà vì hạnh phúc, một hạnh phúc đơn phương với người nó thích.

-Hi, vui quá, biết bạn ấy thích là được rồi. nó đưa ra cái icon đỏ ngượng mặt.
-Lén lút thế, tấn công mạnh dạn lên, tớ sẽ giúp.
Nó mừng quá, có tay trong rồi, mọi việc sẽ dễ dàng hơn.
-Cám ơn ấy, tốt quá.
-Hai người yêu được nhau nhớ mời đám cưới nghen!
Nó quýnh quàng trả lời rồi lại ôm niềm thích thú nho nhỏ với từ “cưới”
Rõ là si tình thật rồi…….. ^^
Chap 9
Kì đồ án tới, công việc vẽ vời lại bộn bề. Nó vẫn được bé chọn mặt gửi vàng nhờ vả, bé vẽ đồng hồ thì đẹp, mà vẽ nhà thì xấu kinh
. Nó nhìn công trình của bé được thiết kế nhăn nhó, đau đớn như tranh đả kích dài kì trên họa báo mà chán đời
. Mỗi lần xem bé làm nhà, nó chỉ có nước sụp xuống vái như vái bành tổ “trời ơi! Nhà như này sau sụt lún, đổ nứt, thấm mục tùm lum thì tiền đền gấp mấy vạn tiền vẽ”
, nhiều lúc chê quá đà bé bực mình bỏ bút “không thích nghề này! Vẽ chỉ được thế thôi!”. “Không thích sao thi?” “nhiều lí do! Không nói được, điểm kém kệ!” bé gằn. Nó cuống “người đâu hay dỗi thế! Đùa chút thôi mà”, “đùa gì ác miệng! ghét mặt!”. Nó sợ quá, đành ngồi nặn óc thiết kế cả đôi
, chỉ giao cho bé những phần vẽ bằng thước, nhìn bé bị điểm kém thì nó không đành, coi như là cực chẳng đã vậy.Phần việc bé ít, nhiều khi xong hết mà phần của nó vẫn còn. Bé buông đồ ngồi ra xem nó vẽ tỉ mẩn bằng bút kĩ thuật ^^. Nhiều khi ngồi sát quá mùi quần áo, mùi tóc quyện hết vào không khí khiến nó mất hết cả tinh thần, cố lắm tay mới không run lên điên loạn, đầu lẩm nhẩm “yên nào! Yên nào!”
. Bé đưa tay chỉ trỏ vào bài hỏi lung tung chỗ này chỗ kia, nó quay ra trả lời thế là bốn mắt gặp nhau-chết đứng! Vài giây sau hai người mới hoàn hồn trở về tình trạng ban đầu ^^. Chắc bé ngượng, bỏ nó ra ban công đứng với mấy lồng chim, cái dáng nhỏ nhỏ vận đồ ngủ mèo kitty sao dễ thương thế, nó ngừng vẽ ngắm mãi không thôi
. Bất giác quay lại như tránh bị phát hiện, nó gục đầu nhanh lẹ giả đò như đang đồ nét, ngoan đạo như con chiên của chúa.
Còn ba ngày nữa là phải nộp công trình rồi, nó đành thức đêm để vẽ. Gì chứ thức với sinh viên trường này thì như cơm bữa, bỏ là nhớ, quên là thương, một năm xài nhiều lần, không xài là trái đạo
. Nó không qua nhà bé nữa mà ở tiệt nhà vẽ luôn cho đỡ mất thời gian di chuyển, bé kêu để bé qua vẽ cùng. Nó ngăn “không được! con gái đâu có như thế được! mang tiếng đó, để tớ tự làm được rồi, kiểu gì cũng kịp bài mà!^^ ” thế rồi thức đêm thức hôm bỏ cả ăn ngồi vẽ, “ăn giờ ba bữa, mỗi bữa mất ba chục phút vị chi là một tiếng rưỡi, vẽ được bao nhiêu là thứ! Thôi cố!”
. Đến trưa hôm sau thì nó như mất hồn, mắt toàn thấy thước kẻ với màu mè. Bé buzz nó hỏi ra sao rồi, ăn uống gì chưa? Mệt mỏi vô thức nó trả lời “chưa”. Bé kêu trời bảo nó mất trí à! Bài thôi có gì đâu mà cố thế! Được chút điểm thì hỏng người có đáng không? Rồi bất thình lình out nick. Nó không biết gì lại quay ra vẽ tiếp, chừng dăm chục phút sau có tiếng gõ cửa. Nó lật đật chạy ra, trời ạ bé mang cơm đến
. Nó giật mình đóng cửa bảo chờ chút rồi vô vơ hết những thứ bừa bộn tống vào tủ quần áo đoạn mới mở cửa cho bé vào.
Phải thuyết phục mãi nó mới chịu ngồi ăn cơm rồi chỉ trỏ hướng dẫn bé làm từ…trên cao. Hai người ngồi mãi tới đêm nó mới nhớ ra là sao bé không về. Bé phân bua còn chưa đến hai ngày, thôi vẽ luôn qua đêm, lượng công việc lớn quá sao để nó làm một mình được. Thế là đành tặc lưỡi chấp nhận không cãi. Đến ba giờ sáng thì bé bắt đầu gật gù như gõ kiến mổ sâu, con gái mà, khổ thân quá không chịu được thức nhiều như nó. Đành bảo đi ngủ một chút đi tí nữa tớ gọi dậy vẽ tiếp ^^. Bé bắt nó ngoắc tay là chỉ ngủ một tiếng rồi gọi dây, xong thiếp đi. Trông ngủ hiền lành dễ thương như con mèo vậy đó
. Tóc mái xõa xuống khiến mắt giật giật có vẻ khó chịu, nó thấy thế liền đánh bạo đưa tay gạt tóc ra^^ . Gọi là đánh bạo thôi chứ nó cũng phải đấu tranh tinh thần nhiều lắm mới dám làm, một hành động có vẻ nhỏ nhưng với những thằng nhát gái như vậy, đụng vào nâng niu như kim cương cả nghìn năm ấy. 
Hết thời hạn một giờ rồi, nó tính làm theo giao kèo. Nhưng nhìn lên thì sao? Nó bất giác cười nhẹ vì nhìn mặt bé ngủ ngố quá, đáng yêu nhưng ngố!
Ai lỡ đánh thức được cơ chứ? Để rồi khuôn mặt ấy quầng thâm hết như nó à? Không đời nào đâu!^^ Thế là nó phá giao kèo để bé ngủ tận đến sáng hôm sau. Kệ muốn mắng mỏ thế nào lúc dậy cũng được, nó chấp nhận hết ^^.Hẳn nhiên là sáng hôm sau có người nổi trận lôi đình. Nó đấu dịu, tớ làm thế thì bù tớ cái gì thay vào cũng được, không phải cắn rứt đâu. Bé mới dừng lại hẹn nó ngày kế hạn nộp bài mời nó đi xem phim, ăn tối bù công. Trời ạ! Thế thì nó vẽ cả năm bài nữa cũng được ấy chứ! ^^
CHAP 10
Bài nộp đúng hạn, may quá
. Bé nhớ dai, lôi nó đi bằng được^^. Lần đầu đi chơi riêng với một đứa con gái nó hồi hộp lắm, bước ra bước vào căn phòng chục mét vuông cả buổi như ma làm
. Tính nó mọi hôm thì bộp chộp, nhưng giờ sao bỗng cẩn thận lạ^^. Chủ yếu đi lại nghĩ ngợi liệt kê ra coi phải mang những thứ gì đi cho chu đáo. Rồi đặt ra đủ các trường hợp để ứng xử nữa, loạn hết cả đầu. Nhưng xen kẽ đó là niềm vui, niềm vui mà nó chưa gặp bao giờ.
Bữa đó nó và bé xem phim “500 days of summer”, bé bảo phim này có anh kiến trúc sư cũng ngố và vẽ đẹp y như nó vậy^^ . Vế vẽ đẹp thì nó thích, còn vế kia thì nó la
. Bé kêu không ngố là gì! Ngố đến buồn cười ^^. Nó bảo ngố thì người chơi cùng cũng ngố! bé cãi ngố dễ thương nó mới chịu. Phim rất hay và lãng mạn, đôi chút có vài cảnh nóng. Bé bưng tay che mặt, còn nó kêu đầu độc nó coi phim 18+ làm bé đỏ hết cả mặt
. Được nửa phim mệt quá hay sao bé ngả vô vai nó, nó hâm quá thốt lên “ơ!”
. Bé nói xem ngả xem nghiêng vậy mới thoải mái, cho mượn đỡ chút tí đừng tính tiền ^^. Nó cười rồi ngồi im, cứng nhắc tới nỗi đứng dậy ra về xương sống kêu đến “cắc!”, may là chỉ nó biết mà thôi.
Mọi thứ cứ diễn ra tươi đẹp như thế, nó cảm thấy dường như bé sắp thuộc về nó rồi. Chỉ còn một chút, một chút nữa thôi
. Mọi chuyện diễn ra thuận buồm xuôi gió hơn nó tưởng nhiều, thằng bạn chỉ khéo lo thôi.
“Tỏ tình đi! Đèn chắc là xanh lét rồi!” thằng bạn giục.

-Tỏ thế nào? Nó ngơ ngác hỏi.

-Lôi em đi đâu đó kín, nói tớ yêu ấy! à không anh yêu em, hôn rồi kết thúc trong hạnh phúc, chấm hết! kịch bản đấy-làm đi.

-Có khi phải thế thật! Lâu quá rồi.

Nó nghĩ cách để thực hiện điều lãng mạn ấy.
Nhưng đời đâu ai biết được chữ ngờ…..
CHAP 11:
Buổi tối cái hôm định mệnh ấy, nó đã sẵn sàng đề nghị cho một buổi hẹn hò tỏ tình, chỉ đợi yahoo bên kia sáng đèn là chat thôi
. Bé onl muộn, nó cũng vào trêu đùa như mọi ngày để cả hai cùng cười ^^. Nó đã gõ xong dòng hẹn hò chuẩn bị enter để gửi thôi, thì một dòng chữ hiện lên trước đến từ cửa sở chat bên kia.-Tớ hỏi ấy một chuyện được không?
Nó hồi hộp, tiện tay xóa luôn cái dòng nó đã chuẩn bị.
-Ừ! Chuyện gì thế?

-Ấy là người con trai duy nhất trong lớp tớ chơi thân, đây là chuyện ít người biết, tớ muốn hỏi ý kiến của ấy, vì tớ chẳng hỏi được ai là con trai cả…..
-Ừ! Cứ hỏi đi, biết gì tớ sẽ nói hết.
-Chuyện có liên quan tới anh L lớp mình đó.
-Anh L lớp mình làm sao? Nó gõ điên loạn, sợ hãi, hồi hộp, khó chịu! rất khó chịu. NHững ngón tay của nó đan vào gõ tùm lum trên phím khiến một câu ngắn ngủn be bét lỗi. Nó gõ lại bình tĩnh hơn “anh L làm sao?” rồi ngồi im ôm mặt không dám nhìn vào màn hình.

Một tiếng “pút” nhỏ phát ra báo hiệu tin nhắn được gửi tới, nó không muốn đọc tiếp nữa, không muốn biết kết quả nữa. Mặc kệ và bỏ đó nó đi vòng quanh nhà.

Một tiếng “buzz” khác kêu vang làm nó giật mình, không chịu nổi nữa nó thò tay tắt loa rồi ngồi vào xem.

-Tớ thích anh L.
Nó không tin vào mắt mình nữa!
cái dòng chữ ấy như một cú đấm dí thẳng nó vật vào tựa lưng của ghế,mắt nó nhòa đi!
Rơi ngay vào tận cùng của đau khổ, nó muốn mù! Mù ngay lập tức để không thấy bất cứ một dòng tin nào nữa.
Những tin nhắn vẫn không buông tha nó.
-Giờ tớ có nên nói với anh L là tớ thích anh ấy không?
-Tớ là con gái liệu tỏ tình trước có kì không?
-Ấy là con trai, là người tớ tin tưởng, ấy cho tớ lời khuyên được không?
Nó hét lên “TẠI SAO!!!”
hét to mặc kệ cho cả xóm trọ có đổ dồn vào chửi bới mắng nhiếc nó ngay lúc này đi chăng nữa, kể cả bà chủ nhà có lập tức đuổi thì nó cũng kệ, nó như mất tất cả rồi, trái tim nó tan nát.
Nó vớ lấy cái bàn phím giật mạnh khỏi case, rồi đập mạnh tung tóe vào thành bàn. Những phím chữ văng ra tứ tung xung quanh. Nó trống rỗng, gục xuống, nó không muốn trả lời bất cứ dòng nào ở cái màn hình chó chết kia. Phải tìm cách ngắt đi sự liên lạc duy nhất nên nó đập phím. Rồi thu lu một chỗ, nó gục đầu vào đau khổ.
Chán nản, vô vọng, đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì, nó đứng dậy vớ lấy chìa khóa xe một cách vô thức rồi mặc nguyên quần áo ở nhà đi ra ngoài đường. Nó rong ruổi khắp các phố xá rồi ngồi bệt trước thềm Nhà Hát Lớn nghĩ ngợi lung tung,vô định…..mặc cho ngoài trời gió rét cắt da cắt thịt. Liệu sự run rẩy vì lạnh có bằng nỗi run rẩy của nó trong cảm xúc không?…..Cái buốt của gió, của sương có bằng nỗi buốt mà trái tim nó đang chịu đựng không?…..Buổi đêm vắng ngắt không có ai, ánh đèn lờ mờ phản chiếu một cái bóng vật vờ mỏng dính của nó lên trên thềm. Nó muốn khóc, nhưng không thể nhỏ ra một giọt....
Buổi hôm sau nó không đi học……
CHAP 12
Lão L cũng không phải là người Hà Nội. Khá đẹp trai, phòng trần và là con của một giám đốc công ty du lịch cỡ vừa ở ven khu biển phía bắc mạn Hạ Long. Lão hẳn là người chơi bời vì có tiền, nên mới tụt lớp như thế. Đi xe đẹp và xài đồ hiệu hơn hẳn thằng sinh viên quèn, hộc mặt kiếm dăm ba đồng như nó.
Bảo sao mà bé không chú ý cho được. Biết về lão thế nên nó tự ti lắm, cứ tưởng bé cho nó cơ hội rồi chứ, không ngờ lại rơi xuống tận hố sâu thế này.
Việc bé tìm cách cho lão L biết tình cảm của mình khiến nó gần như phát điên. Nó quay cuồng tìm cơ hội níu giữ mọi thứ, cho dù nhận thức việc mất bé ngày càng rõ ràng.

Thời gian này lão L có quan hệ tốt với bé hơn, chắc họ đã bắt chuyện yahoo với nhau rồi, nó đoán thế. Tần suất nói chuyện của nó với bé ngày càng giảm, hẳn là do dành thời gian để chat với lão. Những tin nhắn cứ được gửi đi nhưng rất lâu sau mới trả lời làm nó nản dần
. Những lúc hai người: lão-bé đứng nói chuyện với nhau trong lớp nó thấy nặng nề và lạc lõng vô cùng, Cực hơn là phải ra khỏi lớp khi họ trêu đùa, cười nói với nhau
. Hai đứa bạn biết mà không cách nào giúp được nó, vì tình cảm con người ép làm sao được. Nó bắt đầu ghét! Ghét cả hai con người đấy!VIệc ấy cứ kéo dài, cứ dai dẳng, nó không còn tâm trí gì để ý tới việc khác nữa. Học hành, công việc chểnh mảng. Nó thấy bất lực, bất lực vì không thể thay đổi tình hình
. Mỗi ngày nó đều đấu tranh với việc lên lớp, đều cầu nguyện cho một trong hai người không đến để diễn cái trò tán tỉnh nhau trước mặt nó
. Nếu có đến nó cũng sẽ ngồi xuống cuối lớp, gục mặt và cố gắng không nhìn tới phía bên kia mà thôi.Đúng là bé không có năng khiếu vẽ vời thật, vài cá nhân bảo bé chạy chọt vào ngành này-nó không tin nhưng giờ phải tin
. Bài vẽ mỹ thuật của bé trông như học sinh tiểu học, nghệch ngoạc trên giấy khi không có bàn tay nó. Nó muốn giúp nhưng những chuyện kia ngăn nó lại
. Thậm chí giờ nó không còn xếp giá vẽ đứng cạnh bé nữa, ít nói chuyện với bé dần. Bé thì vẫn coi nó là bạn, biểu hiện của nó làm sao mà không biết được, bé có hỏi han, muốn biết nó có gặp chuyện gì không. Nó chối không thừa nhận có chuyện, chỉ khó chịu, bực dọc mỗi lần bị hỏi. Việc này như đụng tới nỗi đau của nó vậy. Có lúc gặng hỏi thì nó cáu! Nó hét lên “hỏi nhiều quá! Chẳng làm sao hết!”
làm cả lớp đổ dồn vào đó. Bé bị bất ngờ, chỉ nhìn nó rồi lẳng lặng về chỗ không nói câu nào. Nó thấy nó khốn nạn quá thì chẳng nói chẳng rằng, xách cặp ra về….
Đứa bạn thân của bé nói với nó hai người đang hẹn hò với nhau, vậy là cảm giác mất bé ngày càng gần lại với nó, nó hoang mang lắm, sợ hãi cứ bao trùm nhưng chẳng biết phải làm sao
. Cầu cứu thằng bạn, thằng bạn bó tay. Thằng bạn bảo khi hai người đã thích nhau, muốn làm chia tay tan nát cũng được nhưng lương tâm không cho phép, bảo nó tự lo đi. Nó buồn, chỗ cứu cánh duy nhất đã từ chối nó rồi…..
Hà Nội những ngày mưa hè dầm dề, ẩm trời ẩm đất, và tinh thần của nó thì vẫn tồi tệ như thế….
Nó đứng dưới hiên sảnh chính, đợi hết mưa để lấy xe đi về. Trời sầm sì, còn nước thì cứ mặc nhiên trút. Bao nhiêu chuyện làm nó đứng nghĩ ngợi, rồi thở dài mong sao chuỗi ngày này sớm kết thúc.
Sắp tới hạn nộp đồ án thứ hai rồi, không biết bé sẽ đối chọi ra sao mà không có nó…..

Một cái dáng nhỏ quen thuộc bước lên đứng cùng nó.
-Sao lại đứng đây? Bé bắt chuyện trước.

-Tớ đợi hết mưa để về, có áo mưa nhưng mưa to quá, áo chẳng chống được đâu.
Hai người im lặng một lúc………
-Ấy làm đồ án tới đâu rồi? Nó tiếp.
-Chưa tới đâu cả.
-Chưa tới đâu là sao?
-Tớ không biết vẽ.
Nó thở dài…………
-Anh L không giúp à?
-Ấy biết chuyện của tớ và anh L à?
-Biết.
-Anh L còn đồ án của anh ấy, anh ấy không có thời gian.
Nó đổi giọng châm biếm:
-Không có thời gian? Không có thời gian giúp ấy hay không có thời gian chơi? Từng từ nghiến qua răng nó một.
-Ấy giúp tớ được không? bé cố gắng.
Nó không chịu nổi nữa, phát điên và gào toáng lên: “ tớ giúp ấy???? ấy đi mà bảo thằng người yêu vô dụng của ấy đi mà giúp! Tớ không phải ô sin, thần đèn, nô bộc hay bất cứ cái gì khác của ấy, ấy hiểu chứ! Đi mà kêu gào thằng vô công rồi nghề ấy đấy!”.



Bé đứng người khi nghe những từ ấy, vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mắt lộ ra một sự sợ hãi khôn cùng, chỉ chực khóc. Nó bắt đầu hối hận vì chửi mắng vô cớ.

Ấy khác ngày trước nhiều quá, khác với người mà tớ quí trước đó nhiều quá, ấy thay đổi thật rồi…thế rồi bé quay lại vừa chạy vừa lấy tay quệt mắt, bé khóc….
Nó đứng yên bất động, nó muốn nói nhiều thứ, muốn được giải thích…Muốn ôm bé ngay tại đó, thật chặt! muốn nói cho bé biết vì yêu bé nên nó mới thế, muốn tốt cho bé nên nó mới cáu nhưng tất cả nó chỉ kịp nói vọng “tớ xin lỗi!” nhạt thếch và vô vọng…..

Chán nản nó lao ra mưa, lấy xe đi về và ướt từ đầu đến chân…..
CHAP 13
Tối hôm sau cái buổi nạt bé trước cổng trường, nó rất muốn xin lỗi
, thế là lật đật chạy lên tiệm bánh ngọt Pháp rồi rà xe qua nhà bé. Đứng trước cửa nhà nhưng một lúc lâu sau, nó mới dám bấm máy gọi bé (nhát mà)^^, giọng đầy hối hận: “tớ muốn xin lỗi về chuyện hôm trước được không?”
. Bé xuống tới nơi, khỏi nói cũng biết bất ngờ thế nào về hộp bánh trên tay nó^^. Nó bảo bé vừa treo status là “đói meo” còn gì. Bé cười, hai đứa ngồi trên xe ăn bánh, nói chuyện và ngắm dòng người tấp nập qua lại trước mắt. Hạnh phúc như chưa từng có chuyện gì xảy ra .
Trở về xóm trọ, trở lại với chiếc giường toàn giấy, thước kẻ và màu vẽ, nó nằm vắt tay nghĩ ngợi. Mọi suy nghĩ chỉ hướng tới bé, hướng tới những gì nó đã có với bé. Nó muốn giành lại bé bằng được, phải cứng rắn! Phải cho bé thấy nó xứng đáng hơn lão L
. Lẽ thường người ta có câu “trai có công trời không phụ” mà! Mày phải làm được bản thân yếu đuối của tao ơi! Nó lẩm nhẩm khe khẽ, rồi nắm chặt bàn tay lại.^^Sinh nhật tới, nó trốn tất cả để khỏi phải tổ chức trong hoàn cảnh tâm trạng và đầu óc rối bời
. Bạn bè gọi cho nó đều bị ngắt máy, nhắn tin thì không trả lời. Chỉ duy có cuộc gọi của bé là làm nó lưỡng lự, rồi cuối cùng nó cũng bấm vào phím xanh, nhấc máy….
Bên đầu dây kia vẫn là giọng nói đáng yêu-đáng ghét ấy, nó bịt máy, thở dài rồi tiếp chuyện.-Ấy đang ở đâu thế? Mọi người gọi không được.
-Ở nơi xa lắm, mọi người gọi cho tớ làm gì?

-Chúc mừng sinh nhật mà! Ấy không quên sinh nhật của mình đấy chứ? ^^
- Vậy à ?, tất nhiên tớ không quên sinh nhật của mình, nhưng tớ muốn có sinh nhật một mình đầu tiên. Chỉ một mình tớ và không có ai cả.
-Tớ tham gia được không?
Nó lưỡng lự….
-Sao lại muốn tham gia một sinh nhật tẻ nhạt như thế?
-Tớ không thấy tẻ nhạt, tớ nghĩ nó sẽ khác.
-Khác ở điểm gì?
-Tớ không biết, nhưng tớ có linh cảm, và linh cảm ấy hối thúc tớ tham gia.
Nó ngừng không nói gì…..
-Cho tớ biết chỗ ấy đang đứng, tớ có bất ngờ cho ấy.
Bất ngờ? Nó không mong chờ điều này, nó có đủ rồi…..
Tiếng bé nài nó trong máy cứ vang lên, nó bảo bé ngắt máy đi sẽ nhắn tin cho. Bé ngoan ngoãn làm theo, nó bần thần dán mắt vào màn hình ngồi gõ từng chữ lách cách, còn đầu thì đang đấu tranh xem nên gửi hay tắt máy.Thế rồi tin nhắn ấy cũng được gửi đi, nó ngồi đợi bé đến, chừng dăm phút cái dáng nhỏ bé ấy cuối cùng cũng xuất hiện^^. Bé chìa ra trước mắt nó một cái bánh sinh nhật nhỏ tí tẹo cực xinh với dòng chữ chúc mừng sinh nhật, kèm với một hộp hai chiếc bút kĩ thuật. “Tặng ấy này, vẽ bài cho cả hai chúng ta bằng bút này nhé!” ^^ bé nói thỏ thẻ như trẻ con! giọng trong vắt, nhẹ nhàng và mềm mại như đẩy tâm trí nó ngã vào một tấm thảm nhung êm ái đắt tiền, dễ thương cực kì ấy
, rồi mỉm cười nhìn nó chờ biểu hiện tiếp theo. Nó cười, đưa tay nhận cái bánh bé tẹo đủ cho hai người và hộp bút lí nhí “cảm ơn ấy nhé! để tớ cắt bánh rồi mình ăn nghen, bánh dễ thương quá đi!” 
Hai người cầm phần bánh của mình, không ăn ngay mà đổi cho nhau rồi cười thích thú ^^. Bé ghé tai nó thì thầm “Nhiều lúc tớ thấy ấy buồn xo à, tính hỏi mà hay bị nạt quá nên thôi. Có gì sai thì đừng giận tớ nhé, tớ kém sâu xa lắm, mà trong lớp chỉ chơi thân với con trai là ấy thôi, đừng bỏ rơi tớ nghen”^^.
Nghe những lời đó nó thấy tội cho bé quá, bé chẳng biết gì mà chỉ có thằng điên là nó cứ làm ầm ĩ lên mà thôi
. Nó vẫn còn thương bé lắm, giận cũng chỉ đôi chốc đôi nhát thôi chứ sao nỡ giận lâu được. Những lời ấy được nói ra còn khiến nó thương bé hơn cả ngàn lần lúc trước đó ấy chứ.
-Làm sao tớ giận ấy được, chỉ là do đi làm rồi trên lớp có nhiều chuyện bực bội không đúng lúc thôi. Tớ sẽ mãi là bạn ấy mà! Tới tháng sinh nhật ấy chúng ta lại làm thế này tiếp nhé? Tớ cũng có linh cảm như ấy đấy! Tớ tin là mọi chuyện sẽ đẹp như hôm nay này! ^^
-Thật không? Bé cười, “hứa với tớ về chuyện đấy nhé! Ngoắc tay nào!” rồi chìa ngón tay có đeo cái nhẫn bạc hình hai con cá ra (cung song ngư) đợi nó.
-Ừ! Tớ hứa. Nó nói rồi đưa tay ra ngoắc lại để đảm bảo.^^
Kết thúc buổi sinh nhật chỉ có hai người, nó chở bé về vì bé đi xe ôm tới đây, do còn phải cầm bánh mà. Trên đường về bé lại hát, vẫn giọng hát ấy bên tai, không có thứ âm thanh nào trên thế giới tuyệt diệu được như thế với nó, kể cả một dàn âm thanh đắt tiền và hào nhoáng đi chăng nữa ^^. Mọi cảm giác như quay lại cái ngày xa xưa cách đây một năm vậy , cái ngày mà lần đầu tiên nó nghe bé hát ấy, vui và hạnh phúc lắm y hệt như bây giờ
. Một ngày sinh nhật miễn chê! Đẹp nhất từ lúc nó được sinh ra tới giờ. ^^ CHAP 14:
Những ngày sau đó nó cố dặn bản thân phải kiềm chế hơn. Nó hiền mà! Mà hiền thì hay đi liền với cục tính
, mọi chuyện cần giải quyết bằng bình tĩnh và quan trọng nhất là phải biết điều tiết cảm xúc.Dạo này không biết tình cảm của bé và lão L đã tiến triển tới thế nào. Bé kín đáo ít chia sẻ, kể cả với đứa bạn thân. Nó hầu như mù tịt thông tin và không phương hướng
. Chỉ biết là dạo này hai người đó còn đưa nhau đi học nữa, rồi chờ đợi nhau ở cổng trường các thứ…
Bỗng nhiên nó thấy mình và cái xe bị đẩy ra ngoài cuộc chơi, nhưng vẫn cố chịu đựng, vẫn cố xen vào giữa hai người, tận dụng từng cơ hội một, buổi đón bé buổi không.
-Ấy thấy anh L là người thế nào? Bé vẫn coi nó chỉ như một người bạn, vẫn tin tưởng và chỉ hỏi mỗi nó.
Trong thâm tâm nó muốn nói xấu lão L, muốn hạ thấp đối thủ, nhưng nếu thế thì hèn quá, nó đâu phải người như vậy.

-Tớ không hay nhận xét về những người mà bạn bè tớ thích, vì dù nói gì thì người đó vẫn cứ đẹp trong mắt họ cơ mà. Nó cố lảng và lái chủ đề sang một hướng khác.

“Cho ấy này!” bé nói rồi chìa bịch cá chỉ khô ra trước mặt nó, “chắc hay uống rượu đúng không? Cá này là hôm tớ về nhà anh L chơi, được chỉ mua đúng hàng đúng nơi nên ngon lắm đó!” ^^. Hóa ra là mấy hôm nay bé nghỉ học là để về nhà lão L chơi, hai người đã thân mật tới mức đó rồi cơ à! Nhưng nếu có cơ hội nó vẫn sẽ quay ngược thời gian về ngày hôm đó, dùng hết lực tay mà tát vào mặt mình cho hết khốn nạn, tát cái thằng đã nói câu “tớ không thích bất kì một thứ gì từ vùng đất đấy hết!” Nó cũng không hiểu quỷ xui ma khiến thế nào lại thốt ra cái câu trời đánh đó nữa.

Thế mới biết là đi đâu bé cũng nghĩ tới nó nữa, thế mà nó nỡ nói ra những câu chẳng ra gì như vậy
. Những lúc đó nó thấy mình đốn mạt và khốn nạn vô cùng. Sao bé không vứt cái bịch cá đó đi! Đưa cho một thằng như nó làm gì! Nó không đáng! Không đáng chút nào đâu!....Bé ơi…….
Khoảng thời gian ấy đã là cuối năm hai. Trường nó mới đổi qua đào tạo theo kiểu tín chỉ, năm nào xét điểm năm đấy thành ra cuối năm ai cũng lo. Chỉ cần không đủ phẩy là tụt khóa tất nhiên kèm đó là vô phương cứu chữa
. Điểm của nó thì không sao, lẹt đẹt nhưng vẫn còn thoi thóp được. Tất cả là nhờ việc nó đã cố gắng điều tiết việc đi làm và việc học, chưa kể đầu óc còn rối tung lên vì nhiều chuyện nữa. Thế nhưng nó vẫn chưa thấm tháp gì so với…..bé
. Điểm học của bé tụt một cách thảm hại nếu không muốn nói là thậm tệ. Cũng có lúc nó nhắc nhở này nọ, nhưng những gì nhận lại chỉ là những gì hứa hẹn vô thức của một đứa con gái
. Nó muốn giúp nhưng thằng bạn gàn “mày làm thế hoài sao được! Để em tự học đi, không học được thì phải chịu. Mày có học hộ em nổi được tới lúc ra trường không? mày học cho mày còn không ra gì nữa là!”
, hơn nữa còn chuyện kia nữa cũng khiến nó muốn buông. Nhưng giờ thì nó lo quá, cả bé cũng lo nữa. Nhưng lo sao bé không cố học? Câu hỏi ấy cứ mãi lởn vởn trong đầu nó mãi thôi.
“Nhìn điểm của ấy tớ lo quá!” nó chạy theo bé dưới sân trường rồi nói chuyện.
-Để kệ nó đi, tớ cố hết sức rồi.
-Sao mà kệ được, xuống khóa thì sao?
-Chuyện học của tớ để tớ tự lo đi mà.
-Tớ thấy cách ấy lo rồi, lo từ đầu năm tới giờ và kết quả thì đấy, ngay trước mắt. Tại sao không có cách nào cải thiện?
-Tớ không học nổi đâu.
-Tại sao lại không học nổi? không học nổi hay không cố gắng nổi? Câu truyện giữa nó và bé căng thẳng dần.
-Ấy không hiểu mọi chuyện đâu. Nói rồi bé bỏ đi, trốn tránh khỏi những câu hỏi từ nó.
Nó chạy theo, kéo lại con quỷ điên rồ trong người nó vẫn nhất quyết không buông tha bé.
-Đừng bỏ đi như thế! Tớ đang lo cho ấy đấy ấy biết không, lo cho ấy bị xuống khóa, lo rằng chúng ta sẽ không được học cùng nhau nữa, lo rằng tớ sẽ không còn được giúp ấy vẽ nữa, lo nhiều thứ mà ấy thì cứ như thế này mãi sao? Tớ không hiểu, vậy ấy cũng định không giải thích cho tớ hiểu? nó gằn.
-Muốn biết lí do thật không ? bé thở dài…..
-Khó nói quá thì thôi.

-Ấy nghĩ sao nếu nói tớ chạy vào trường này?
Nó giật mình đến đứng người, không tin vào những gì mình vừa nghe.

-Ba tớ có một công ty kiến trúc, ông muốn tớ làm nghề này, nhưng tớ thì không có năng khiếu vẽ vời, ấy là người thông minh chắc ấy sẽ hiểu…..bé nói tiếp.
Thế rồi bé bỏ đi, bỏ nó đứng lại trân trân với cú sốc vừa rồi… “Mình phải làm thế nào đây?”
CHAP 15
Gác lại những gì lo lắng ở trước mắt, nó tham gia vào đợt đi chơi kế tiếp của lớp.Truyền thống mà, cứ hết năm học lại tổ chức đi một lần, đi sớm về sớm cho lũ bạn còn có thời gian mà….học lại
. Lần này đi Khoang Xanh-suối tiên hẳn hai ngày cho vui, vừa vui vừa gần-lớp trưởng lớp ta tâm lý quá
! Lão L có việc gì đó không đi được, may quá! Vậy là nó phải đăng kí đi để tận dụng ngay thời cơ
. Cả lớp đi ô tô sớm, sáu giờ đã phải có mặt để lên xe. Bé kém ngủ, thành ra lên xe gà gật ngủ trên vai nó cả chặng đường y như con mèo con ngủ trong lòng mẹ
. Mặt lúc ngủ vẫn ngố thế, ngố như lần trước ngủ nhà nó vậy, ngố mà xinh!
Ánh nắng sáng hè là nắng mát, xen kẽ qua rèm cửa xe chiếu vào trong, làm ánh lên mái tóc nhuộm hạt dẻ, phảng phất hương thơm nhẹ dầu gội của bé. Mà gió đưa hương vô tình thì thích lắm, cưỡng làm sao nổi ^^. Mùi con gái càng đặc biệt hơn với những thằng nhát chết như nó, biết bao giờ mới được gần gũi thế này
. Thi thoảng cúi xuống xem xét, nó đưa tay gạt tóc mái sang một bên rồi đóng cửa sổ lại để gió không làm phiền hai người. Ít ra nó cũng can đảm làm những việc đó hơn trước đây rồi. 
Tới nơi, nó lẽo đẽo theo bé cả buổi như một ông bố khó tính, chỉ sợ con gái mình thế này thế kia, xước chân hỏng tay này nọ. Mức độ bảo vệ chăm sóc như một lớp sơn bóng loáng không được có vệt xước, phải thật đẹp, mịn và hoản hảo
. Hai đứa nói chuyện vui lắm, chỉ trỏ đủ mọi thứ, mà thứ nào cũng thành chuyện được ấy, nói chuyện hợp mà ^^. Bé mệt, nó lôi cái túi của bé xách hộ không biết ngượng ngùng, mặc kệ đống du khách chi trỏ bật cười: “đàn ông đeo túi hồng!”
. “Kệ các người ý kiến! Các người không được xách túi hộ người mình yêu thì các người chẳng bao giờ bằng tôi đâu mà cười!
hãy cười sự bất hạnh mà các người không có ai như bé ở bên ấy đồ dở hơi!”
Nó nghĩ, rồi mỉm cười với ý nghĩ quái gở vừa xuất hiện.^^Hai đứa ngồi cạnh nhau rồi thả chân xuống suối, nước suối lạnh mát chảy nhè nhẹ dưới chân như kéo tan đi hết mọi chuyện buồn bực trước đây vậy ^^. Chẳng cần nói gì đâu, chỉ cần được ngồi cạnh bé thế này là vui rồi. Cảnh tháng sáu đầu hè đẹp lắm, trời xanh và gió nhẹ nhàng, ánh nắng cố gắng luồn lọt qua từng kẽ lá chiếu hắt xuống suối rồi phản chiếu ánh nước long lanh lên trên mặt
. Nó đung đưa chân rồi bất thình lình ngã nhào vì ngồi đá trơn (cái tội hiếu động
), bé ùa theo nắm tay kéo lại được. Lúc mà ngồi vững rồi thì hai đứa tự dưng thấy tay trong tay từ lúc nào^^ . Ngượng quá thế là rụt tay lại, mặt đỏ bừng cười trừ
. May quá có tiếng gọi đi ăn trưa, thế là thoát được cảnh ngượng ngịu. Trẻ con thật.^^Tối đến cả lớp ùa ra đi lung tung, nó gặp bé ở hành lang xuống sân, cả hai kéo ra xem lửa trại thế nào. Bé bảo có một lớp các anh chị ở trường khác có lửa trại vui lắm nên đi xem xem sao, đồng thời lôi cả nó theo. Toàn sinh viên với nhau cả nên cực dễ gần, chẳng mất mấy thời gian cả hai đã hòa nhập với lớp^^ . Nó ôm cây ghita đệm hát theo yêu cầu, bé không ngờ nó chơi hay thế, bài nào cũng biết
. Nó gãi đầu gãi tai bảo không thích khoe khoang, với cả chơi cũng bình thường chứ có gì đâu mà thần thánh. Thế là bé đòi hát, cái thằng gì mà tâm lý quá! Đệm cho các anh chị thì gam nào ra gam đó, sao mà đệm cho bé sai tùm lum cả, có mỗi việc bình tĩnh thôi mà làm cũng không ra hồn
. Kể ra mà chối bé hát làm đầu óc mụ mị đệm sai, còn là cái lý chấp nhận được cho trái tim nhát gan kiểu này.
Kết thúc buổi lửa trại cả hai về phòng, trên đường đi không hiểu ma trêu quỷ đùa thế nào gặp ngay cái thằng bạn nó. Cái đồ vô duyên quá nhảy ngay ra trêu “hai anh chị đêm hôm dẫn nhau đi đâu thế này?”
, “trời cái thằng quỷ! Chui lại chỗ mày vừa đẻ ra đi! Trêu nữa là tao lột xác đó!”, thằng bạn mặt cứ trơ trơ banh mồm thè lưỡi đùa đến là đáng ghét “không nói thật là xuống âm ty bị diêm vương banh mồm kéo lưỡi đó! Có muốn gặp thằng quỷ này thì cũng không có bảo kê đâu khà khà!” . Về được đến phòng đợi nó ngủ say, thế là trùm chăn lên đầu đấm ùm ùm như bao cát cho sướng! “Cái tội vừa nãy cắt ngang cuộc vui người khác này!” Thằng bạn la oai oái như bị thọc tiết “á! á! á! tha tao mà! Biết lỗi rồi huhu”
Chiều hôm sau tất cả nhổ leo ra về, chạy chơi nốt từ sáng nên chân bé mỏi nhừ khiến nó phải đi chân đất nhường dép cho bé. Chẳng sao cả, bé vui là được ^^, hai đứa ra chậm bị thằng lớp trưởng rầy la quá trời. Đi chút lại nghỉ chút vì tê chân, thật rõ là con gái mà-lằng nhằng quá mất thôi.
Trên xe đi về lại giống hôm trước, bé gà gật gục đầu ngủ trên vai nó tới tận lúc mở cửa xe. Hai ngày kết thúc nhanh quá. Giá mà được ở cạnh bé lâu hơn, tiếc rẻ đôi chút nhưng với nó thế là cũng đã là vui rồi.



không đọc.. 0_o
Trả lờiXóahay
Trả lờiXóađọc khó hjeu thật
Trả lờiXóaSao thAg nay tot the gap
Trả lờiXóaI.h thi khak roi
hay ne....up nhju` nhju` nua~ nhak add!! thaks nhju`
Trả lờiXóasom up them nhe truyen hay lam tks chu thot
Trả lờiXóa