Cảnh báo 18+

Lưu Ý : nội dung chỉ dành cho người lớn Trên 18 tuổi đọc kỹ Tiêu đề trước khi xem
02/01/2013

Update: "thằng xe ôm nghèo và cô tiểu thư đài các"

|
Update: thằng xe ôm nghèo và cô tiểu thư đài các


Đọc các phần trước tại đây (ngày 05/11/2012)
> [ Đời tôi ] thằng xe ôm nghèo và cô tiểu thư đài các


Hôm nay, ngày 24 tháng 12 , mình chân thành xin lỗi anh em vì đã bỏ rơi bài viết bấy lâu
từ giờ mình sẽ cố gắng lên mạng để kể cho anh em nghe về chuyện đời mình.
Thời gian vừa rồi, mình bị ốm. Rồi thì chuyện tâm sự của mình cũng bị bố mẹ nàng phát hiện. 2 bác không những không cấm đoán mà còn khuyên mình đi học lại bổ túc, mình bây giờ đang học ở trường Dân Chính rồi anh em ạ.
Mình vẫn đưa đón nàng đi học bình thường, học nửa ngày, còn nửa ngày thì lại qua công ty của bố nàng làm ca bảo vệ.
Mình thành thật xin lỗi anh em vì đã bỏ quên mất câu truyện đang viết dở bấy lâu. 1 tuần mình có thể lên mạng được vài buổi thôi, vì bây giờ không làm xe ôm nữa nên thời gian cũng không được thoải mái như trước.
Hôm lâu cũng có 2 cậu mặc áo đồng phục cấp 3 qua chỗ mình đứng hỏi thăm thông tin của mình, hỏi đúng mình nên cũng chỉ cười đáp không biết. 2 nhóc có đọc được thì cho anh xin lỗi nhé .
Truyện về nàng mình sẽ kể sau cho anh em nghe nhé, thực ra từ đợt đấy cũng không lên mạng được. Nhưng thằng cu chủ nick nó vẫn kể cho mình.
Mai hoặc ngày kia mình sẽ lên mạng.
Cảm ơn anh em rất nhiều.

Ngày 25 tháng 12:
 chào anh em nhé, tối qua đưa nàng đi chơi noel, hôm nay mình vẫn còn đang hạnh phúc ngập tràn

Tối qua “ làm thêm giờ “, đưa nàng đi chơi noel mệt gần chết. Lại gặp mấy con bé bạn cùng lớp với nàng. Bọn này bây giờ có vẻ lịch sự lễ phép hẳn rồi. hehe. Nàng có vẻ thích đi chơi với mình nên bây giờ cũng chẳng ngại ngùng gì nữa rồi.
Hôm nay vui quá, khí thế hào hứng nên đưa nàng đi học về xong tranh thủ chạy ra quán nét kể cho anh em nghe. Tí nữa là phải đi làm rồi, sang tận bên Quán Toan, bên khu công nghiệp Nomura chắc anh em ở Hải Phòng đều biết.
Có lẽ phải xin lỗi anh em thêm 1 lần nữa vì đã bỏ rơi bài viết bấy lâu.
Đợt ấy mình ốm nặng, phải lên viện Việt Tiệp Hải Phòng nằm 7 ngày, bác trai bác gái nhà nàng cũng đưa cả nàng qua thăm. 2 bác cho mình tiền để trả viện phí, mình không nhận nhưng bác gái cứ gàn, nói là coi như tiền lương bác trả trước. Bố mẹ mình thì bận tối ngày nên nhiều khi cũng chẳng có ai ngồi chơi cùng, cứ nằm 1 mình trên bệnh viện, thỉnh thoảng thì mấy đứa em cũng có ghé qua, thằng chủ nick này nó vẫn lên đọc bình luận của anh em rồi về kể cho mình.
Hôm ấy, Bác trai kêu nàng và bác gái ra ngoài mua cháo gà về cho mình. Rồi thì bác trai ân cần hỏi thăm mình. Bác biết em nó quý mình lắm, nhưng năm nay em nó cuối cấp rồi, 2 bác muốn nó thi cử xong xuôi rồi mới được. Gia đình bác, em nó cũng rất quý cháu. Bác lăn lội ngoài đời cũng gần 30 năm rồi, với bác chuyện học hành bằng cấp chỉ là cái tấm vé để đi xin việc thôi, quan trọng là cháu sống thế nào, đối nhân xử thế ra sao.
Hàng xóm với nhà cháu từ ngày xưa nên bác biết cháu thế nào bác mới tin tưởng gửi gắm em cho cháu đưa đi đón về. Thôi cháu cố gắng khỏi ốm rồi tiếp tục đưa em nó đi học cho bác, cháu nghỉ đúng vào đợt 2 bác bận quá. Cháu khỏi bệnh rồi thì nên tranh thủ thời gian đi học lại đi. Nếu cháu muốn thì cứ qua công ty bác làm việc, chạy xe thế này cả ngày bạc mặt ngoài đường, thu nhập cũng không ổn định, rồi lại ốm thôi con ạ.
Nói chuyện thêm 1 lúc thì nàng và bác gái quay lại, tay xách theo cái cặp lồng cháo với 2 bịch sữa. Thằng em chơi ở quán hôm đấy qua trông nên nó cũng đút mình ăn luôn.
Từ hôm đấy thì mình nằm viện thêm 5 ngày nữa, nàng cũng tới thăm được thêm 1 buổi. Nàng vẫn nhắn tin vào điện thoại mình với giọng điệu trách móc như kiểu anh ốm thế chẳng ai đưa em đi chơi được.
Ra viện, mình cũng nhờ thằng em làm hộ hồ sơ rồi xin vào học bổ túc, rồi cũng lên công ty của bác trai xin việc. được nhận làm bảo vệ theo ca, bác ưu ái nên giờ làm việc không bị trùng vào giờ học. Cuộc sống bây giờ tuy không được tự do như trước nhưng cũng vẫn có nhiều niềm vui.
Hẹn anh em hôm khác nhé. 

26/2
Thực ra mình vẫn làm xe ôm, nhưng là buổi tối chạy vài tiếng rồi về sớm thôi.
Dạo này đi làm, cũng có thêm nhiều bạn mới, khi nào có dịp mình sẽ chụp ảnh công ty mình cho anh em xem chơi. Mình làm ở 1 công ty thép ở Quán Toan.
Truyện trước khi mình ốm có lẽ không nên nhắc lại vì nó cũng chẳng vui gì, chỉ đơn giản là mình bị ăn 1 trận đòn, sau đó thì bố của nàng giải quyết vụ đó êm thấm với gia đình thằng kia. Và mình yên tâm đưa nàng đi học.
Đêm Noel đấy, thực ra thì nàng hẹn trước với mình từ 2 ngày rồi. Hôm ấy mẹ nàng cũng gọi điện từ chiều dặn mình tối đưa em đi chơi noel.
Chắc bác gái nghĩ thà để con gái mình đi chơi với 1 thằng xe ôm nghèo nhưng thích em nó thật lòng còn hơn là đi với thằng LX đỏ hôm nọ.
Tối hôm ấy, 7 giờ là mình qua nhà nàng rồi. Vẫn như lần trước đưa nàng đi sinh nhật, mình lại mượn quần áo với xe của thằng em mặc cho tử tế. Tối hôm ấy trời se lạnh, anh em ở Hải Phòng chắc biết rõ nhất. Mình qua nhà nàng đợi được vài phút ngoài cửa thì nàng cũng ra, bác gái cũng đi theo nhưng cũng cười cười rồi bảo anh em đi chơi cẩn thận nhé.
Nàng mặc áo khoác xanh, cổ lông màu trắng, cái loại giống lông cừu đó anh em. Nàng Vẫn làm tóc xoăn nhẹ, son môi hơi nhạt, nhìn nàng lúc nào cũng nhẹ nhàng. Nàng vẫn ôm nhẹ khi ngồi sau mình, vẫn cái kiểu ngồi nghiêng đằng sau như lần mình đưa nàng đi sinh nhật. Cái kiểu ngồi này làm mình có cảm giác nặng nề, sợ làm xước mất viên ngọc quý đang áp tải đằng sau .
Mình đưa nàng tới quán Lẩu Dê ở đoạn ngã tư An Dương, nàng kêu lên tầng 3 có bạn nàng đợi rồi. Mình có đến ăn ở chỗ lẩu dê phượng chi ở big C rồi chứ chưa từng đến đây, còn chủ yếu đi nhậu thì đi bia rau ở cầu Rào thôi. Mình tự nhiên nắm tay nàng rồi đi ra lối thang bộ, biết là có thang máy nhưng thực ra mình chưa sử dụng bao giờ nên cũng không biết nó thế nào, vào đấy mà lớ ngớ không biết bấm đâu thì chỉ có quê trong mắt nàng. Thế vậy mà nàng kéo mạnh mình ra chỗ thang máy, thôi thì đành chịu mà liều. Bước vào bên trong thì nhìn cái bảng số có mấy nút, cứ bấm đại nút số 3 rồi lùi xuống đứng cạnh nàng, nhưng cái cửa nó không chịu đóng mới lạ. Cùng lúc thì có 1 đôi nữa chạy vào rồi bọn nó bấm cái nút gì ấy làm cái cửa nó tự đóng.
Bước từ thang máy ra, đông nghịt người và nghi ngút khỏi từ những bàn lẩu….

Xin lỗi anh em, ngày mai mình không chắc có lên mạng được không, bài viết mình đã chia làm 2, nếu mai mình không lên mạng được thì thằng chủ nick nó sẽ đăng nốt nửa còn lại.
Bình luận của mọi người mình đã đọc, cảm ơn anh em đã ủng hộ và cho mình lời khuyên nhé.

Ngày 27 tháng 2:

Bước từ thang máy ra, đông nghịt người và nghi ngút khói từ những bàn lẩu.
1 con bé bạn của nàng đứng dậy vẫy tay nàng. Mình và nàng đi về phía chúng nó, có lẽ bây giờ thì chúng nó cũng biết mình làm nghề gì, và cũng đã quá quen mặt mình khi ngày nào cũng đưa đón nàng đi học. Có những hôm còn đưa nàng đi ăn cùng bọn nó sau giờ tan trường nữa.
Đợi con bé phục vụ lấy thêm 2 cái ghế nhựa, mình để nàng ngồi xuống trước rồi mới ngồi sau. Hôm đấy có khoảng 8 đứa bạn nàng, mình nghĩ thì đều là học sinh cấp 3 cả. Có 3 thằng con trai ngồi phì phèo đốt thuốc, tóc thì hơi vàng. Và đặc biệt là bọn này uống vodka pha tiết dê mới ác. Cái món này mình cũng thử 1 lần rồi, cảm giác thì thấy nó có vẻ không được trôi lắm hay tại mình cũng ít bia rượu nên không sành sỏi như bọn nó.
Ăn uống trò truyện vui vẻ cũng chẳng có gì, mình cũng giữ ý nên ăn ít và uống cũng ít, đa phần là cười. Bọn nó cũng chẳng để ý tới mình nhiều như trước nữa. Có lẽ cũng đã quen mặt của mình rồi.
Ăn uống xong xuôi, cả lũ bắt đầu đi ra chỗ nhà thờ ở Hoàng Văn Thụ chơi. Hôm nay đường đông nghịt, nhưng có vẻ như không đông bằng năm ngoái. Tìm chỗ gửi xe ở quanh khu vực nhà hát lớn thì có lẽ là kín rồi, nên có 1 thằng ngu trong nhóm bạn của nàng đề xuất ý tưởng gửi xe ở cung Việt Tiệp rồi đi bộ lên nhà hát lớn.
Đi bộ nói chuyện thì cũng vui thật, nhưng mình cũng chẳng quen đứa nào để mà nói ngoài nàng. Lúc này thì lại nhớ đến mấy thằng em ở nhà, chắc hôm nay bọn nó đi chơi với người yêu hết rồi. Có bọn nó đi cùng thì vui biết mấy, nhưng thôi bỏ qua cái ý nghĩ đấy để mà tươi tỉnh khi đi cùng nàng. Vì ít nhiều, mình biết nàng luôn lắng nghe những gì mình nói.
Trời lạnh, mình không ăn mặc đẹp bằng mấy thằng con trai khác, nhưng có lẽ đi cạnh nàng, mình cũng cảm thấy ấm áp từ trong lồng ngực. Nàng quá xinh, ít nhất là trong mắt mình, và mình biết 1 điều, đi bên cạnh nàng, ai cũng quay lại nhìn nàng.
Mình thích nhìn nàng từ phía sau, từ mái tóc đến vóc dáng. Khi nàng tươi cười chào mình rồi quay đầu bước chân về phía cổng trường, mình luôn đứng nán lại đợi đến khi khuất bóng nàng. Nàng luôn hồn nhiên, mình yêu cái lúc nàng quay đầu lại, vẫy tay chào mình từ phía xa. Cái nhìn ấy, gương mặt ấy như đốt cháy 1 tâm hồn tưởng như đã không còn lối thoát. Tình yêu đơn phương là vậy, nó luôn ám ảnh trong đầu. Đôi lúc mình ngồi nghĩ, nếu mai này không còn được gặp nàng nữa, không còn được đưa nàng đi học nữa thì mình sẽ làm quen với cuộc sống mới thế nào ? Cuộc vui nào rồi cũng tàn, ai cũng còn có cuộc sống riêng của mình, liệu rằng mai này, nàng có còn nhớ đến gã xe ôm ngày nào.
Nếu nàng hiểu được lòng mình, nếu nàng có thể cho mình thời gian, mình tin mình có thể thay đổi được cuộc đời. Thôi thì cứ giấu trong tim còn hơn là nói ra, mình cũng chưa từng nghĩ tới thứ tình cảm nàng đang dành cho mình.
Nàng đi cùng với nhóm bạn mà quên mất mình đằng sau, cũng thấy buồn lắm nhưng kệ thôi, với tính cách hồn nhiên ấy thì đâu có lí do để trách móc nàng. Tới tận hôm nay, mình mới có dịp ngắm nhìn những con phố tưởng như đã quá thân quen. Nhìn những cặp vợ chồng cùng con nhỏ đi chơi noel, đứa bé ngập tràn tiếng cười trong hạnh phúc. Nhìn những đôi lứa nắm tay nhau đi trên đường, mình chạnh lòng khi nhớ về tuổi thơ của mình.
Hải Phòng bây giờ khác xưa quá, thời mình còn nhỏ, ngày noel cả lũ trẻ con đạp xe đi chơi phố, rồi kéo nhau về nhà 1 đứa liên hoan, chỉ là quả bưởi, chai nước ngọt nhưng chứa đậm tiếng cười hồn nhiên.
Mình thấy tiếc nuối cho quãng thời gian tăm tối của đời mình, 1 vết nhơ mà có lẽ sẽ theo mình tới suốt phần đời còn lại. Tại sao ngày ấy mình không chịu khó chăm học như chính đứa em ruột của mình ?

Thich thi "click"

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyen Teen
2013-01-02T22:20:00+07:00
Bài Mới:

15 nhận xét:

  1. the gjoj nay thuk su ko bjnh yen nhu moj nguoi da da ngj.cin nhjeu nguoi vat va hon ban ngj.toi kung vay.neu co co hoj toi se ke ve kuok doi toi

    Trả lờiXóa
  2. bao lau nai ko thay viet bai nua tuong bi tuoi nhoc do chem chet oi chu keke.

    Trả lờiXóa
  3. lâu lắm rồi mới up tiep , haiz

    Trả lờiXóa
  4. tưởng tan tành tình yêu rồi nên chán đời không up tiếp nữa chứ :d

    Trả lờiXóa
  5. up tiep di a oi

    Trả lờiXóa
  6. cung tot cho mot cuoc doi

    Trả lờiXóa
  7. ầy, tg? bác này rửa tay gác phím rồi, h.nay lại đc đọc tiếp :D e vui lắm...
    bác cố gắng tâm sự đều đều tý cho cổ AE đỡ dài nha

    Trả lờiXóa
  8. Con nua khong nac oi, dang hay thi dut day dan bac oi,

    Trả lờiXóa
  9. hay the co gang viet tep di b !

    Trả lờiXóa
  10. Hay. Nêu co the t muon dc nhu ong ban. That day.

    Trả lờiXóa
  11. Anh bạn cứ cố gắng học tốt đẻ cho thấy sự quyết tâm phấn đấu của anh để tạo sự an tâm cho nàng cũng như gia đình.Và hãy qua tâm chăm sóc tốt nàng hơn.Nhưng đừng tỏ tình với nàng nha.Theo anh kể thì nàng rất tinh tế hiểu sự mặc cảm địa vị của anh, nếu nàng thích anh sẽ chủ động bày tỏ tình cảm của mình.Anh nên đăng tin đều anh em đang chờ đợi.

    Trả lờiXóa
  12. a này đối nhân xử thế được nhỉ:D

    Trả lờiXóa
  13. Sao k up tjp vay ha

    Trả lờiXóa
  14. Chuyen tjh the nao sao k thay up tjp vay?

    Trả lờiXóa
  15. chag thay up j ka chan qua.bac up tiep di bac oi dung phu long a e chu

    Trả lờiXóa